MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 2777: Ăn cái gì đây (3)

Số 13 Phố Mink

Chương 2777: Ăn cái gì đây (3)

1,417 từ · ~8 phút đọc

Sau khi nhận được đáp án này thì nụ cười trên mặt Ankara càng thêm xán lạn.


Sau đó, cô ta dựa theo ước định lúc trước, buông tay ra, lưỡi đao màu đen cũng


biến mất, cô ta đứng yên tại chỗ, nhắm mắt lại, chờ đợi kết cục của mình.


Cơn nghiện đói đi đến trước mặt Ankara.


Lần này, Ankara không tiếp tục ra tay, cũng không có chuyện gì ngoài ý muốn


lại xảy ra.


Cơn nghiện đói hé miệng, cơ thể Ankara tan ra thành những điểm hào quang rồi


từ từ bị hút vào theo mũi và miệng của Karen.


Trong quá trình này, trên mặt cơn nghiện đói lộ ra vẻ thoả mãn, giống như là


một người ưu nhã đang nhấm nháp hương vị của món ăn.


Vào lúc này nó không muốn bị quấy rầy, càng không muốn bị gián đoạn, chỉ


muốn một mình yên tĩnh thưởng thức. Trong lúc vô thức, cơn nghiện đói giơ tay


ra, giống như lúc này cần phải đọc thứ gì, đây là một loại ký ức cơ bắp, càng


giống như thói quen ký ức.


Đáng tiếc là cả khách sạn này đã vắng vẻ đến nỗi không thể vắng hơn, báo hay


tạp chí gì đó thì cũng không còn.


Lúc này cơn nghiện đói có chút thất vọng.


Trong lúc Karen dùng bữa, sẽ có thói quen tìm vài thứ gì đó để vừa đọc vừa ăn


cơm.


Cơn nghiện đói không chỉ sử dụng kỹ xảo chiến đấu của Karen mà cũng sẽ sử


dụng năng lực trên phương diện khác.


Trong lúc bất đắc dĩ, cơn nghiện đói mở lòng bàn tay ra, một quả táo như được


tạo bởi thuỷ tinh xuất hiện lơ lửng, nó là hình chiếu nhưng như vẫn đẹp đẽ


khiến người ta phải động lòng, nó đang không ngừng hư thối biến chất, nhưng


lại nhiều lần tươi tốt trở lại.


Trong lời kể của Connor, cô bé đã từng có một giấc mơ, ở trong mơ, Connor


không màn đến cơ thể sụp đổ cũng muốn mang một quả táo về đưa cho Thần


Trật Tự.


Cơn nghiện đói vừa tiếp tục ăn, vừa nhìn xem sự biến đổi của quả táo.


Ở trong không gian linh hồn, Karen đang kinh ngạc với cảnh tượng này.


Ngay từ ban đầu anh cũng không hiểu được vì sao cuộc giao đấu giữa Ankara


và cơn nghiện đói có thể kết thúc bằng phương thức hoang đường như vậy.


Cho dù đánh không lại thì chả nhẽ bảo không chống cự thì thật sự sẽ không


chống cự? Cứ đứng yêu ở đó để bị ăn?


Nhưng mà rất nhanh thì Karen cũng suy nghĩ thông suốt.


Ankara ở trước mặt cũng không phải thật sự là Ankara, cô ta chỉ là một phần


của Ankara, quá khứ hư ảo, hiện tại lúng túng, tương lai không tồn tại.


Cô ta cũng không phải Thần, không, cho dù là người thì cũng không phải.


Cô ta là mảnh vụn, một mảnh vụn chỉ theo đuổi cảm xúc của mình, đối với cô ta


mà nói, đánh thắng lại được cái gì, để người ngoài biết được thì lại có vấn đề


gì?


Cô ta không quan tâm đến những việc kia, chúng cũng không quan trọng, tất cả


đều không sánh bằng niềm vui khi biết được cha mình sắp chết.


Cô ta đã thỏa mãn, không còn hận thù hay không cam lòng, không quan tâm


mình có bị tiêu hoá hay không.


Đây thật ra cũng xem như là sự chênh lệch giữa Thần tử và Thần linh, một bộ


phận chỉnh thể cũng không thể đại diện cả một chỉnh thể, thậm chí, có thể sẽ thể


hiện ra tính chất hoàn toàn tương phản cùng với cái bản thể này.


Nói một cách khách quan thì dấu ấn tinh thần mà con chó nhà mình để lại trong


Cánh Cổng Luân Hồi ngược lại càng nhân cách hóa hơn, bởi vì vị “Lãnh chúa”


kia, có nhận thức đối với quá khứ hiện tại và tương lai.


Trong đầm lầy có thêm một người xuất hiện.


Cô ta ở trong đám bùn nhão, giống như là bã thức ăn đang dần dần bị tiêu hoá.


Karen cứ như thế mà quan sát cô ta, nếu như nói trong tay mình còn có một hợp


đồng thuê ngắn hạn, như vậy có nghĩa là còn đang giãy dụa thì Lưỡi Hái Chiến


Tranh là một hộ dân đang không chịu di dời;


Về phần Ankara vừa bị nuốt vào này, cô ta là hộ gia đình đang bị phá dỡ.


Một bộ phận đang nhúc nhích vươn lên, bùn nhão còn ở trên người cô ta đã rơi


xuống đã không còn nhìn thấy cụ thể, cơ thể, chỉ còn xương cốt đã mục nát, dấu


vết của cô ta đang dần dần bị xóa đi.


Nhưng Karen vẫn cảm giác được ánh mắt của cô ta đang nhìn vào mình, có vẻ


cô ta rất tò mò về mình.


Cảnh này khiến trong đầu Karen không khỏi nhớ lại hình tượng cô bé Ankara


đáng yêu lúc còn nhỏ ở trong hình ảnh ký ức.


Cô ta sắp bị xóa đi nhưng vẫn còn hứng thú tò mò nghiên cứu thế giới này.


Mảnh vỡ của Thần quả nhiên là một sự tồn tại khiến người ta khó lòng hiểu


được.


“Ta không thể nào tưởng tượng chủ thể ký sinh mới của nó sẽ là ngươi, ta nghĩ,


trong lòng của nó cũng cảm thấy rất chênh lệch nhỉ.”


Cơn nghiện đói vốn tồn tại trong cơ thể của Thần Trật Tự, về sau trong một


khoảng thời gian ngắn bị phong ấn trong cơ thể của Ankara, thậm chí ngay cả


bản thân Ankara có thể là một loại sự sống khác được sinh ra từ cơn nghiện đói


cũng khó nói.


Dù gì thì với sức mạnh của Thần Trật Tự, một bộ phận trong cơ thể tạo thành


một vị Thần chi nhánh thì cũng không khiến người ta cảm thấy có gì ngoài ý


muốn, trong thần thoại tự thuật của các Thần Giáo cũng chưa bao giờ thiếu


những mẩu chuyện ly kỳ như vậy.


Nhưng đứng trên góc độ của Karen thì lại có chút cạn lời, bản thân cũng sắp


biến mất thế mà còn có tâm trạng ở đó mà trào phúng ta?


Karen mở miệng nói: “Thần Trật Tự ngăn cách kỷ nguyên, khiến Chư Thần


không thể nào quay về.”


So với cơn nghiện đói keo kiệt thì ngược lại Karen thoải mái hơn nhiều, lời trào


phúng của Ankara trước lúc chết, Karen lại xem nó như lời quan tâm trước lúc


lâm chung hơn.


“Ha ha ha….”


Ankara lại cười, cô ta có vẻ cũng không bất ngờ với đáp án này, dù gì thì bất kể


đứa con gái như này có căm hận cha mình đến dường nào thì cũng vẫn như cũ


không cách nào phủ nhận việc cha của mình vô cùng hùng mạnh.


“Ta vốn cho rằng chỉ có một mình ta bi thảm mà thôi, thì ra… tất cả mọi người


đều rất thảm. Ta là con gái của hắn, ta sinh ra nhờ có hắn, ta không có quyền


được chọn, thế nhưng mà những người năm xưa đã lựa chọn đi theo hắn thì


chắc hẳn là đều đã hối hận rồi nhỉ?”


Karen cũng không để ý đến lời nói mớ của Ankara, mà là tiếp tục nói: “Hắn ta


bây giờ đang vô cùng, vô cùng suy yếu, hắn sắp không chống đỡ nổi nữa, Chư


Thần cũng sắp trở về.”


“Ha ha ha…ha ha ha…” Ankara vẫn là đang cười.


“Ta trưởng thành sẽ làm sức mạnh của hắn suy yếu; sự tồn tại của ta giữ chân


cơn nghiện đói. Cho nên, nếu như ta chết rồi, bị cơn nghiện đói nuốt chửng


hoàn toàn, không còn tồn tại thì như thế Thần Trật Tự chắc hẳn sẽ khôi phục


không ít sức mạnh.


Sau khi cơn nghiện đói hoàn thành việc tiêu hoá bổ sung bản thân, ngươi đoán


xem, nó sẽ đi nơi nào, nó sẽ lại đi tìm ai?”


Ankara: “Ha ha…”


Tiếng cười của Ankara im bặt.


Sau đó, cô ta phát ra tiếng gào thét:


“Không được!”