MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 2825: Lòng trả thù của mèo nhỏ (2)

Số 13 Phố Mink

Chương 2825: Lòng trả thù của mèo nhỏ (2)

1,352 từ · ~7 phút đọc

“…Sự việc chính là như vậy, cho nên, tiền bối, xin ngài giúp đỡ.”


Siti đứng trước một quan tài thuỷ tinh mà ngỏ lời thỉnh cầu, bà ta không có giấu


diếm và chỉnh sửa gì mà là đơn giản trần thuật lại nguyên bản.


Kết quả vừa nói dứt lời, người bên trong quan tài từ từ ngồi dậy.


Điều này khiến Siti cảm thấy ngoài ý muốn, bà ta cũng không ngờ tới, vị tiền


bối này vậy mà sẽ dễ nói chuyện như thế, mình vừa mở miệng xong thì đã tỉnh


lại từ giấc ngủ say.


“Ta chỉ là càng thấy ngoài ý muốn hơn cả ngươi, vì sao lại xảy ra chuyện buồn


cười như thế này?”


Ukunga ngồi dậy không phải do Siti thành khẩn, mà là không thể tưởng tượng


nổi. Siti nhất thời không biết nên trả lời câu hỏi này như thế nào.


Ukunga đi từ trong quan tài kính ra, hắn nhìn chằm chằm Siti, hỏi: “Ngươi là


hậu nhân của Ruimerqen. Ponce?”


“Đúng vậy.”


Ruimerqen. Ponce, là một vị Trưởng Lão Thần Điện của gia tộc Ponce.


“Sao Ruimerqen có thể có hậu duệ ngu xuẩn như ngươi?”


Siti cúi đầu, không dám phản bác.


Mặc dù thân phận địa vị hai bên là ngang nhau, vị trước mắt này bởi vì dung


hợp cùng với khí linh của Thần khí, khiến cho thân phận địa vị của hắn hơi bị


hạ xuống, nhưng có thể làm gì được khi người ta vừa mở miệng đã nhắc đến tổ


tiên nhà mình.


Mà Siti đã từng xem nhật ký của vị tổ tiên kia ở nhà, bên trong rõ ràng ghi chép


vị tổ tiên kia lúc tuổi còn trẻ xem việc giao du với vị này như một niềm vinh


hạnh.


Sở dĩ vị tổ tiên kia có thể ngưng tụ ra mảnh vỡ Thần cách thành công, cũng


không thể bỏ qua sự chỉ điểm của vị này năm xưa.


Ukunga lại hỏi:


“Ngươi ngưng tụ ra mảnh vỡ Thần cách kiểu gì thế?”


Siti vẫn cúi đầu như cũ, trầm mặc không nói.


Ukunga duỗi tay ra, đưa bàn tay đặt trên trán Siti, rất nhanh, từ trong ngực Siti


hiện ra một hình chiếu của một viên kết tinh óng ánh, nó sáng bóng cũng không


loá mắt, lại rất êm dịu.


Điều này có nghĩa là người sở hữu nó có thiên phú rất cao, ngưng tụ ra thần


cách mảnh vỡ có thể được xem là hoàn mỹ về độ phù hợp với quy tắc Trật Tự.


Đây không phải là phải trải qua quá trình tu luyện khổ cực, linh hồn cơ thể phải


vất vả, thất bại lên xuống mới có thể ngưng tụ thành công, mà đây rõ ràng là


làm từng bước một.


Ukunga nhíu mày, lần trước khi nhìn thấy mảnh vỡ thần cách mượt mà như thế,


vẫn là lúc mình ngưng tụ thành công.


Có nghĩa rằng thiên phú của vị trước mắt này, không kém mình trước kia chút


nào.


Nhưng bởi vì mình liên tục gặp phải biến cố và làm ra lựa chọn không được


Thần Điện cho phép mới từng bước một ngủ say lay lắt cho tới bây giờ, nhưng


Siti… cũng không có bị việc gì níu chân làm chậm trễ chứ.


Ukunga cười, bởi vì hắn đã hiểu.


Tư chất của Siti, quả thực cao tới đáng sợ, nếu không cũng không có khả năng


được đẩy lên vị trí Trưởng Lão Thần Điện.


“Tiền bối, xin ngài ra tay giúp đỡ, nếu như Karen gặp chuyện ngoài ý muốn gì ở


nơi đó, rất có thể sẽ kích thích sự đối kháng giữa Giáo Đình và Thần Điện.”


“Ngươi là đang lo lắng người thừa kế Tiranus nổi giận phải không? Ha ha ha.”


Nụ cười trên mặt Ukunga càng nhiều,


“Đầu tiên là cái tên có thể ngưng tụ ra ba mảnh vỡ Thần cách kia không hưởng


ứng sự tiếp dẫn của Thần Trật Tự, cho nổ Thần Điện; sau đó là người thừa kế


Tiranus ngồi lên vị trí Đại tế tự ngoài sự lường trước của các ngươi.


Ai, trong hai năm này Trật Tự Thần Điện chúng ta càng lúc càng đi xuống nhỉ.”


“Tiền bối …”


“Đi thôi, đi một chuyến, bây giờ ta có thể làm chuyện gì thì làm thôi. A, đúng


rồi…”


“Tiền bối ngài còn có chuyện gì dặn dò?”


Ukunga chỉ chỉ Siti: “Tiếp đó trong nhiệm vụ xử lý tên kia thì không phải ngươi


cũng sẽ không ở trong danh sách được điều đến phải không?”


“Tiền bối, ta rất quen thuộc với nơi đó, nếu như ngài cần ta trợ giúp, có thể mời


tiên tri, xếp ta vào danh sách.”


“Không cần, tiên tri làm một chuyện thì tất có sự sắp xếp của tiên tri.”


…


“Ầm!”


Cốt Long đang hối hả bay đi đụng đầu vào ngọn núi phía trước, khiến cho đất


đá rơi xuống, rất nhanh, đá rơi đã vùi lập nơi này.


Connor khôi phục thành hình người, ngồi dưới đất, vung ống tay áo mình lên,


kiểm tra vết rạch đẫm máu dưới khuỷu tay, bĩu môi, thổi thổi hơi vào.


“Trật Tự – Phong Ấn Tuyệt Vọng! “


Sau khi bố trí kết giới ngăn cách mới, Karen mới quay đầu nhìn về phía Connor,


hỏi: “Vết thương sao rồi?”


Connor lập tức buông tay áo xuống, lắc đầu, nói: “Bị thương ngoài da đối với ta


không có vấn đề gì, ta cũng không có da.”


“Tự dùng thuật pháp trị liệu cho bản thân đi.”


“Ừm!”


Connor bắt đầu ngưng tụ thuật pháp tiến hành tự trị liệu cho mình, Connor sớm


đã nắm giữ ngữ thuật cơ sở của Long tộc, sau khi thi triển xong thuật pháp, lại


lấy từ trong túi ra một viên thuốc, cầm trong tay ăn giống như là đang gặm bánh


bao.


Cô bé mặc quần áo được sửa lại từ quần áo cũ của Karen, phần lớn đều khá


rộng rãi, cho nên rất tiện để bỏ đồ vào trong túi.


Karen nhắm mắt lại, trong lòng kêu gọi Thiên Mị.


Rất nhanh, Thiên Mị đáp lại lời kêu gọi của Karen, bởi vì khoảng cách quá xa,


nên không cách nào truyền lại tin tức cụ thể hơn, nhưng vẫn có thể cảm nhận


được, Karen cảm giác được bây giờ cảm xúc Thiên Mị cực kỳ ổn định, hẳn là


cũng đã thoát khỏi nguy hiểm, rất nhanh nó sẽ đến gần chỗ mình.


“Là đang lo lắng cho Thiên Mị sao?”


Connor vừa hỏi vừa theo thói quen mà tay trái nắm thành đấm tay phải vươn


ngón trỏ ra chuẩn bị gõ.


Karen khẽ nhíu mày, bắt lấy ngón trỏ Connor, nói: “Đừng có vừa gặp chuyện thì


đi xem bói, từ bỏ cái thói quen xấu này đi.”


“Thế nhưng mà ta cảm thấy …nó rất tiện lợi.”


“Về sau không có lệnh của ta, ngươi còn dám làm động tác này …”


Ánh mắt Connor trầm xuống, cô bé sợ Pall, nhưng cũng không phải là rất sợ


Karen, bởi vì Karen rất chiều cô bé.


“…Ta sẽ không ăn cơm, cố ý để mình bị đói.”


Connor: “…”


“Quá ỷ lại vào xem bói, ngươi sẽ đánh mất bản ngã.”


Connor ủ rũ: “Được rồi, ta biết rồi.”


Lúc này, Karen để ý đến vách đá bốn phía có chút lơi lỏng, anh dùng ngón tay


vuốt nhẹ ở phía trên một chút, có thể dễ dàng phủi xuống rất nhiều bột phấn, để


lộ đường vân màu đỏ sậm ở trong.


Phía ngoài ngọn núi rất rắn chắc, nhưng bên trong lại mềm xốp giống là bánh


gatô.


“Connor, có lẽ trong này có thứ gì đó cần phải chú ý.”


“Rõ!”


Connor lập tức đưa hết viên thuốc vào trong miệng, ngước cổ lên, cứ thế mà


nuốt xuống, sau đó đứng dậy, đi đến trước người Karen.