MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 2826: Lòng trả thù của mèo nhỏ (3)

Số 13 Phố Mink

Chương 2826: Lòng trả thù của mèo nhỏ (3)

1,255 từ · ~7 phút đọc

Karen đặt tay lên đầu Connor, đẩy cô bé ra sau lưng.


Sau khi đi vào trong thêm một đoạn, không khí bên trong bắt đầu tràn ngập cảm


giác nóng rực, có cảm giác như khi tới gần miệng núi lửa.


Connor tò mò hỏi: “Chị Pall đã từng dạy ta, trong hoàn cảnh nguy hiểm không


xác định thì không thể quá tò mò, cho nên bây giờ chúng ta nên đi theo đường


cũ mà quay về thôi.”


“Ta không phải là vì thỏa mãn lòng tò mò.”


“Đó là cái gì?”


“Ta đã nhận ra khí tức trận pháp.”


Nơi này là nhà tù của gia tộc Ponce, trước khi những con hung thú, yêu thú làm


loạn và các loại quỷ quái bị ném đến nơi đây, sớm đã bị đánh nửa chết nửa


sống, con mắt khổng lồ, thiên sứ, hải yêu những thứ trước đó cũng chỉ chỉ là sản


phẩm từ xác những thứ kia sau khi “lên men”.


Những thứ đó không thể nào bố trí trận pháp gì ở chỗ này, cho nên, Karen hoài


nghi trong này có phải còn có cửa ra vào thứ hai hay không.


Rất nhanh, con đường phía trước bị ngăn chặn, mà vách đá cũng khác khi trước,


bắt đầu kết tinh hóa, giống như là hình thái sau khi dung nham được làm lạnh.


“Connor, gỡ nó ra “


“Đến ngay.”


Connor đi đến phía trước, mở hai lòng tay ra, hà hơi vào, xoa xoa đôi bàn tay,


bắt đầu dùng đầu ngón tay cào lên trên.


“Răng rắc …răng rắc …răng rắc … “


Độ cứng vuốt rồng của Cốt Long không kém hơn Thánh khí cấp cao, đào chỗ


này như chuột đào hang, hiệu suất cực cao.


Sau khi đào được một hồi, phần kết tinh cuối cùng đã đào hết ra, bên trong lộ ra


ánh lửa.


Bên trong ngọn núi rỗng không, đứng ở bên ngoài, có thể trông thấy dung nham


bên dưới, nhưng dung nham tựa như bị áp chế, chỉ có thể di chuyển theo con


đường cố định ở trong, giống như là máu đang chảy trong các mạch máu.


Mà vị trí trung tâm dung nham, có một tôn pho tượng to lớn, toàn thân pho


tượng được đúc thành từ pho tượng khi trước.


Pho tượng là một hình tượng một người phụ nữ, cái bệ dưới chân là còng tay,


xích chân và gông xiềng bị đánh nát, trên người mặc váy dài, tay trái cầm một


quyển sách, đầu đội vương miện, cánh tay phải giơ cao, trong tay nắm chặt một


bó đuốc.


Connor nhướng mày,


Nói:


“Pho tượng kia …sao nhìn quen thế.”


Ngay sau đó,


Connor chỉ vào quyển sách pho tượng cầm trong tay trái,


Hỏi:


“Có phải cô ta cầm sách bài tập trong tay không?”


Karen nói: “Cô ta đã từng đến nơi này.”


Bởi vì nhân vật chính của pho tượng này, chính là Pall. Ellen.


Quyển sách cầm trong tay, dĩ nhiên không phải sách bài tập, mà là Ánh Sáng


Trật Tự.


Trong nhà tù gia tộc của Trật Tự Thần Giáo mà để lại một pho tượng trong như


thế này thì dĩ nhiên không phải vì tuyên dương trật tự gì ở nơi đây, mà là chỉ


đơn giản là đang phản nghịch.


Pall và Siti có thù hận rất lớn, mới đầu là Siti nhằm vào Pall, theo lời Pall nói đó


là ngay từ đầu Siti không xem Pall như người, trong mắt thiên tài giáo hội cao


thượng thì xuất thân từ hệ thống tín ngưỡng gia tộc đều không ra gì.


Đổi lại là người bình thường, bị nói như vậy thì dù là mình bị thiệt thòi, cũng


chỉ có thể chịu, dù sao phía sau đối phương là Thần Điện, là Trật Tự Thần Giáo,


Pall không chấp nhận nên bắt đầu tranh chấp với Siti.


Bị hệ thống tín ngưỡng gia tộc kiềm hãm, trên chính diện thì Pall không phải


đối thủ của Siti, nhưng Pall có thể trả thù bằng nhiều cách khác.


“Cái này cũng đã trả thù đến tận nhà người ta rồi…”


Karen cảm thấy có chút hoang đường, người khác ra ngoài “Du lịch thì được


nhìn thấy dấu tích mà tổ tiên mình từng để lại, kết quả mình thì toàn đụng phải


“Di tích” do mèo chó trong nhà để lại.”


“A!” Connor rốt cục xác định: “Là chị Pall!”


Karen nhẹ gật đầu, bắt đầu quan sát kỹ pho tượng này.


Connor thì bất mãn nói: “Sao không chạm khắc cả ta vào chứ?”


“Bởi vì khi đó còn không có ngươi, cũng không có ta …thậm chí, còn không có


Dis.”


Thời điểm Pall đấu đá với Siti hơi xa xưa.


Cuối cùng, là Pall phải chịu thiệt;


Nhưng về sau, Dis được Pall “Trông nom lớn lên”, giúp Pall tìm lại mặt mũi.


Trước lúc ngủ say còn cố ý nói với Pall đã giúp cô trút ra được cơn tức khi đó.


“A, là vậy sao.” Connor ngượng ngùng vò đầu cười cười, “Ngay từ đầu ta thật


đúng là không có nhận ra đâu, chỉ cảm thấy quen mặt.”


“Rõ ràng như vậy còn không nhận ra?”


“Ừm, bởi vì ta không nghĩ tới chị Pall lúc trước gầy như vậy đâu.”


“Câu nói này sau khi ra ngoài đừng có nói ra trước mặt Pall, cẩn thận bài tập


của ngươi bị tăng lên gấp đôi đấy.”


Connor lập tức che miệng của mình, ra sức lắc đầu.


Trong lòng bàn tay Karen xuất hiện khối rubic, bắt đầu tính toán pho tượng này,


anh hi vọng Pall có thể để lại một cửa sau để dịch chuyển khỏi đây.


Không tìm được trận pháp dịch chuyển nhưng lại phân tích ra pho tượng này có


liên quan đến hoàn cảnh ở trong đây.


Oán niệm từ bên ngoài bị hấp dẫn hội tụ vào trong đây, thông qua pho tượng


chuyển hóa, góp nhặt ở phía dưới, những dung nham kia là oán niệm thực chất


hoá mà tạo thành.


Từ đây thì có thể nhìn ra, bây giờ oán niệm đã tích luỹ đáng sợ như thế này.


Karen cảm thấy, những “Quái vật” bên ngoài kia, sở dĩ vẫn luôn bình an vô sự


không có nội chiến, cũng không phải là bởi vì bọn chúng biết rõ lí lẽ nên sống


hài hoà ở đây, mà là tất cả những nhân tố không ổn định kia đều bị pho tượng


lôi kéo tới, đây tương đương với bọn chúng vẫn đang luôn bị động “Truyền


máu” cho nơi này, tất nhiên là cả đám đều mặt ủ mày chau.


Nhìn tiến trình đang diễn ra bên dưới, có lẽ sau khi tích luỹ thêm vài trăm năm


nữa thì sẽ chạm đến điểm tới hạn, đến lúc sức mạnh oán niệm tràn ra từ nơi này


sẽ phá tan phong ấn.


Mà phía trên là trang viên Ponce.


Karen có chút dở khóc dở cười, trước kia mình còn tưởng rằng Pall bị thiệt thòi,


chịu ấm ức, ngay cả Dis cũng cho là như vậy.


Ai nghĩ đến, lòng trả thù của con mèo nhà mình lại nặng như vậy.


Nó thế mà đã sớm chôn một đống lửa ở đây:


“Chỉ chờ sau hai trăm năm nữa thì sẽ nổ tung nhà của Siti rồi.”