MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 3031: Phán định Tà Thần (1)

Số 13 Phố Mink

Chương 3031: Phán định Tà Thần (1)

1,279 từ · ~7 phút đọc

Mắt của Karen ươn ướt


Anh không tự giác ngẩng đầu, nhìn về phía bầu trời, đồng thời khống chế hai


tay của mình để không đi làm động tác lau đi kia.


Lúc trước anh có thể ngăn cản Thần Trật Tự.


Bởi vì điều Thần Trật Tự muốn đó là người thừa kế đạt tiêu chuẩn như mình.


Không nên tưởng tượng rằng Thần thật sự hiền lành và có lòng yêu thương, cho


dù lúc hắn nghe được nguyên nhân khiến Dis không có cách nào cứu được con


của mình mà trầm mặc trong phút chốc, nhưng cũng chỉ trầm mặc một chút mà


thôi.


Hắn không có khả năng mà áy náy, càng không khả năng hối hận, nhìn vào kết


cục của những Thần chi nhánh kia thì có thể thấy rất rõ.


Cho nên, Karen chỉ cần đưa ra yêu cầu ngăn lại thì hắn sẽ dừng lại.


Chuyện riêng sao có thể vượt lên khỏi sự nghiệp to lớn của hắn?


Chỉ là Karen nguyện ý dùng sự biến mất của mình để đổi lấy “Cả nhà Karen”


hạnh phúc mỹ mãn.


Đối với mình mà nói thì tất cả đều chỉ như một giấc mơ, dù sao cũng đã có lời.


Nhưng mà Dis từ chối phần thưởng này.


Truyền thống của nhà Inmerais: Người nhà đứng thứ nhất.


Bởi vậy, một sự việc vốn vô cùng phức tạp, bây giờ lại trở nên vô cùng đơn giản


và rõ ràng, đó chính là:


“Sao có thể vì phục sinh người nhà mà hi sinh người nhà đây?”


Trên đời này có lẽ không có bao nhiêu người có thể hiểu được loại không khí


này của nhà Inmerais, bao gồm cả bản thân Karen, anh cũng không thể. Nếu đổi


vị trí mà suy nghĩ thì Karen cảm thấy nếu như mình đứng ở vị trí của Dis thì có


thể đối xử với “mình” giống như cách của Dis không?


Đáp án: Rất khó.


Nhưng nếu dựa theo kết quả để đẩy ngược quá trình thì việc này trở nên dễ


hiểu.


Dis, là một người quá mức kiên cường, hắn có thể tự tay giải thoát cho con của


mình, có thể đi chửi bới Thần linh mà mình đã từng thờ phụng… đương nhiên,


hắn lại càng có dũng khí để đi tiếp nhận hiện thực.


Hắn sẽ không suy sút tinh thần, càng sẽ không tự thương hại mình, hắn sẽ bi


thương và sẽ oán giận, nhưng hắn tiếp nhận sự thật rằng con mình đã mất, cũng


tiếp nhận việc cháu mình đã qua đời.


Trong cái đêm cử hành Nghi Thức Đón Thần siêu quy cách kia, lão Hoven, Pall,


đều cho rằng Dis là muốn hồi sinh cháu của mình;


Có lẽ Dis cho rằng bản thân mình cũng như thế, hắn cũng muốn tự lừa gạt chính


mình.


Nhưng mà, có đôi khi quá kiên cường cũng là một sự bi ai.


Khi ánh mắt đầu tiên của hắn nhìn vào đứa cháu vừa sống lại của mình thì đã


không xem Karen như một vật thay thế, càng giống như một đứa bé mà hắn


nhận nuôi ở ngoài về.


Karen dùng phương thức ấm áp và tự nhiên để đối xử với người nhà, Karen ưu


tú, theo sau đó là rất nhiều sự phù hợp bất kể là trong tính cách hay vẫn là tín


ngưỡng … đều để Dis rất hài lòng đối với đứa bé mà mình nhận nuôi về này.


Karen thì hổ thẹn, anh cảm thấy mình có lỗi, bởi vì anh đã chiếm lấy cơ thể của


“Karen”.


Mặc dù bây giờ cơ thể này, trải qua sự cải tạo ban đầu của Ranedal, trải qua lúc


tái tạo dưới hang động ô nhiễm thì sớm đã không còn quan hệ với chủ nhân ban


đầu của nó;


Nhưng như cũ Karen vẫn cảm thấy, mình chiếm mất tình yêu thương trong lòng


của Dis đối với vị “Karen” kia.


Nhất là hai cái chuông gió treo dưới hai ngọn nến chập chờn trong phòng sách


kia, đôi vợ chồng đã từng cùng nằm trên bãi cỏ với mình trong giấc mơ …


Bọn họ càng xem mình như người nhà, cảm giác tội lỗi trong lòng của Karen


cũng càng nặng.


Ta cảm thấy ta nên tìm về hạnh phúc cho mọi người từ quá khứ;


Thế nhưng mà mọi người lại nói cho ta, trân trọng hiện tại đã là hạnh phúc.


Cuối cùng tất cả,


Vào thời khắc này,


Buông bỏ.


Karen hít sâu một hơi, không còn che giấu, thoải mái dùng ngón tay lau đi vệt


nước mắt ở khóe mi.


“Ngài vừa mới hỏi ta, ta có thích thế giới này hay không?”


“Đúng vậy, ngươi muốn thay đổi câu trả lời lúc trước sao?”


“Không, ta vẫn yêu thế giới này, nhưng yêu, cần một điểm để làm mốc.


Lúc trước ta chỉ đưa ra đáp án, nhưng lại không trả lời ngài vì sao, bây giờ ta có


thể nói cho ngài:


Bởi vì cái nhà này nên ta mới yêu thế giới này.”


Không có sự ấm áp đến từ người nhà sau khi tỉnh dậy, không có sự quan tâm


che chở đến từ nội tâm của chú thím cô và các em họ, không có sự khẳng định


và dẫn dắt từ Dis…


Đối với mình mà nói, từ khi bắt đầu thì đây chỉ là một thế giới vô cùng xa lạ,


chỉ sợ mình rất khó để thật sự yêu quý nó.


Dù gì sau khi tỉnh lại từ giấc mộng thì nào có ai sẽ khóc sướt mướt, lưu luyến


không rời đây?


Nếu như đổi sang một hoàn cảnh, một gia đình khác để tỉnh dậy, giống như nhà


của Muri, Philomena như thế thì có lẽ tất cả sẽ thay đổi.


Mình sẽ không nghĩ đến chuyện bảo vệ thế giới này,


Có lẽ,


Sẽ ngày ngày ngóng trông Chư Thần trở về, để cho thế giới này, trở nên càng


náo nhiệt và cũng càng “Đặc sắc”.


Dis nói: “Có vẻ ngươi đã trở nên kiên định hơn.”


Karen: “Bởi vì suy nghĩ càng rõ ràng hơn.”


Nói xong, Karen nhìn vào mắt Dis, mỉm cười nói:


“Có khả năng rằng quá khứ, hiện tại và tương lai cũng đã sớm được xác định,


việc ngài có can thiệp hay không thì vốn cũng chính là một bộ phận tất nhiên


trong sự vận chuyển của thời gian.”


“Ta đã từng nói, không nên đưa Thời Gian cấm kỵ trở thành một vấn đề triết


học.”


“Không phải triết học.” Karen giơ tay lên, từ từ nắm chặt, “Ta tán thành đáp án


của ngài.”


“Cho nên?”


“Cho nên, ngài dựa vào điều gì mà cảm thấy, ngài có thể thay đổi hiện ta mà ta


đang tồn tại?”


“Không thay đổi được sao?”


“Nắm đấm của chúng ta đều lớn như nhau.


Sức mạnh mà ngài có thể có được thì ta cũng có thể có được;


Độ cao mà ngài có thể đạt đến thì ta cũng có thể vươn đến;


Chuyện mà ngài có thể hoàn thành thì ta cũng có thể làm được;


Ngài ngồi ở đó ngăn chặn Chư Thần một kỷ nguyên;


Ta,


Cũng có thể.


Cho nên, ngài không thay đổi được ta, ngài nói bản thân có thể tiếp nhận cái giá


phải trả cho sự thay đổi này, nhưng cái giá phải trả của lần thay đổi này tương


đương với việc chính ngài tự sát.”