MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 3032: Phán định Tà Thần (2)

Số 13 Phố Mink

Chương 3032: Phán định Tà Thần (2)

1,458 từ · ~8 phút đọc

“Ha ha.”


Nhìn xem nắm đấm trước mặt này, Dis không có nổi giận, thậm chí, ngay cả


một chút cảm giác bị ngỗ nghịch cũng đều không có.


Người trẻ tuổi này đã mang đến cho mình hai cảm nhận khác biệt trong một


khoảng thời gian ngắn tiếp xúc.


Đầu tiên là sự ưu tú cùng với mặt tiêu cực không chút che giấu ở bên trong.


Hắn nói hắn sẽ không dùng tâm thái của một “Người tìm việc” để đối mặt với


mình, để thể hiện cho mình thấy; đúng vậy, không sai, kẻ có thể thu phục cơn


nghiện đói đến mức độ này thì cho dù hắn nằm yên ở đó không nhúc nhích thì


hắn cũng có thể đạt tiêu chuẩn.


Mình không có thể bỏ qua hắn mà mạo hiểm đổi sang một người thừa kế khác


có thể sẽ bị cơn nghiện đói nuốt chửng và khống chế.


Nhưng bây giờ, sau khi bản thân mình nói ra câu “Hắn không chịu” kia, sự tiêu


cực đã biến mất, thay vào đó là một vẻ tự tin và thản nhiên.


Hắn không phải là “Người tìm việc” gì, hắn cũng không phải đang cường điệu


về “Nhân cách” và “Tôn nghiêm” cho mình nghe, hắn đang ngang vai ngang vế


với mình.


“Ta sẽ chọn ngươi, Karen. Inmerais.”


“Không phải ngài chọn ta, mà là đám người bị Chư Thần tùy ý đùa bỡn trong


không biết bao nhiêu kỷ nguyên đến nay, lựa chọn Trật Tự, mà Trật Tự lựa chọn


chúng ta.”


Dis nhẹ gật đầu, nói: “Ngươi biết không, ta không thích các tín đồ của ta gọi ta


là “Thần”, ta không thích cái xưng hô “Thần” này.”


Thế nhưng mà Thần Giáo lại không thể không có Thần, dù Trật Tự Thần Giáo


không có Thần chi nhánh, nhưng lại nhất định phải dựng lên một vị Chủ Thần.


“Xưng hô là cái gì cũng không quan trọng.”


“Hoàn toàn chính xác.”


“Có một việc ta muốn hỏi ngài, có một lần lúc ta gần bị nuốt chửng khi ở trên


bàn tay của pho tượng nghiện đói, có vẻ ta đã nhìn thấy bóng dáng của ngài, ở


thời điểm đó ngài đã có thể nhìn thấy ta sao?”


“Không nhìn thấy, nhưng ta có loại cảm giác giống như sau này sẽ có người trải


qua quá trình giống như ta, nếu không thì cũng quá thiếu công bằng.”


“Ngài còn nhớ rõ mình đã từng làm gì không?”


“Trước hết ta giả bộ đau đớn, không chịu nổi, vào thời khắc sống còn, ta đứng


lên bước đi.”


“Ngài cố ý?”


Dis khoát tay áo, nói: “Được rồi, ta phải trở về.”


Lập tức, hắn ngẩng đầu, nhìn về phía không trung:


“Bởi vì sự tiến bộ đêm nay của ngươi, ta đang ngồi phía trên hẳn là sẽ lập tức


trở nên càng suy yếu hơn, khe hở và lỗ thủng sắp xuất hiện, bọn hắn sẽ trở về


từng nhóm một.”


“Thật sự không có phương pháp giải quyết xong một lần sao?”


“Ta đã giết nhiều như vậy, nhưng bọn hắn vẫn sẽ tiếp tục trở về, không về trong


kỷ nguyên này thì sẽ về trong kỷ nguyên kế tiếp, không phải không có những


Thần linh bị xoá đi vĩnh viễn, nhưng những Thần linh mới vẫn sẽ không ngừng


được sinh ra.


Vẫn may là ta còn có thời gian, ta sẽ đi tìm phương pháp để giải quyết bọn hắn


trong một lần duy nhất.”


Karen chỉ chỉ trên trời: “Vậy ngài bây giờ có thể đi hỏi “Ngài” đang ngồi ở phía


trên đã tìm ra được chưa.”


“Không hỏi thì vẫn có thể tìm được.”


“Khó có thể tưởng tượng rằng câu trả lời như thế vậy mà lại thốt ra từ trong


miệng của ngài.”


“Ta phải trở về, nếu hắn đã không muốn phần thưởng vậy thì thôi, nhưng hắn


vẫn cần tiễn ta trở về cung điện Vĩnh Hằng. Thế giới này giao cho ngươi, mặc


dù không đến hỏi thăm nhưng ta đã cảm giác được…Ta mệt mỏi.”


“Ta biết.” Do dự một chút, Karen vẫn là bổ sung một câu, “Gặp lại.”


“Sẽ gặp lại, khi ngươi trưởng thành cất cánh thì ta sẽ rơi xuống, chẳng mấy


chốc chúng ta sẽ tạm biệt, nếu như ta tìm được phương pháp, đến lúc đó ta sẽ


nói cho ngươi.”


Nói xong, Dis biến mất khỏi con đường.


Karen lại nhìn con đường yên tĩnh này, sau đó cũng biến mất, anh muốn quay


về thành phố La Giai.


Chỉ có điều khi trở về đến thành phố La Giai, Karen không thể không ngừng lại


ở trên không trung.


Quá trình chiếm đoạt pho tượng nghiện đói vốn đang được tiến hành từng chút


một nhưng bởi vì sự thúc đẩy của Thần Trật Tự mà tốc độ tăng nhanh vô số lần.


Lúc này Karen đáp xuống trên sân thượng của một toà nhà, cảm giác thời điểm


thần mục của mình đã đến.


Trên đỉnh đầu là bầu trời sao;


Dưới chân là thành phố tĩnh lặng;


Từng luồng khí xoáy màu đen hiện ra bên người Karen, không chỉ cuốn tóc của


anh lên mà cũng làm cho thần bào trên người không ngừng phấp phới.


Đây là một hình tượng rất yên tĩnh, không có sự chấn động để người ta kinh


ngạc và rung động.


Nhưng trên thực tế,


Những vòm sao sáng trên bầu trời vào lúc này dần dần bị lưu mờ. Bởi vì màu


đen của Trật Tự đã bao trùm.


Kevin ngẩng đầu, nhìn về phía không trung, cái đuôi bắt đầu vẫy. Pall ở bên


cạnh cũng tò mò nhìn quanh, nghi ngờ hỏi: “Sao vậy?”


Trong tầng hầm, Alfred đang uống trà và nói chuyện với bà Molly, bưng tách


trà đi đến chỗ cửa sổ dưới tầng hầm, nhìn về bầu trời đêm xuyên qua khung cửa


kính.


Hắn đặt một tay trước ngực, cất tiếng nói:


“Ca ngợi thiếu gia, ca ngợi Trật Tự.”


Trong quán rượu, Neo đang rất hưng phấn mà cùng Mason trao đổi kinh nghiệm


đầu tư.


Lúc hắn bưng ly rượu lên nhấp một hớp thì ánh mắt thoáng trông thấy bầu trời


sao biến mất. Mason: “Lần đó là do ta tham lam, cho rằng mình có thể khống


chế giá thị trường, nên mới thua mất cả chì lẫn chài…”


Neo: “Mẹ! Thật đáng chết!”


…


Lúc này ở trên sân thượng của toà nhà chếch phía đối diện nơi Karen đang đứng


có một người hoạ sĩ đang ngồi, trước mặt hoạ sĩ là một cái giá vẽ, trong tay


bưng khay pha màu.


Piaget về thành phố La Giai sớm hơn Karen, thành phố mà hắn sống cùng với


vợ sau khi kết hôn.


Đêm đó, vợ của hắn đã buông tay để rồi bay lên bầu trời, bay vào sự ôm ấp của


Bích Thần.


Đối với sự chú ý và kinh ngạc của ngài Bede về sự kiện ở phố Mink thì Piaget


ngược lại là bình tĩnh hơn nhiều, bởi vì hắn vốn cũng không quan tâm.


Tối nay cũng giống như vài đêm trước, hắn mang dụng cụ vẽ tranh đem đến nơi


này, nhớ lại vợ của mình.


Sắc mặt của hắn đã vô cùng trắng bệch, cầm trong tay một chiếc khăn tay, mỗi


một lần ho thì cũng sẽ để lại vết máu màu đỏ sậm ở trên chiếc khăn trắng.


Từng luồng sương mù màu xám mà mắt thường không cách nào nhìn thấy đang


tích tụ bên người hắn.


Hắn còn sống nhưng lại càng giống một kẻ đã chết, một vong linh du lãng ở


ngoài thế giới này.


“Karen?”


Piaget nhìn thấy Karen ở trên toà nhà đối diện, chỉ có điều là hình như Karen


cũng không để ý đến chỗ này.


Mặc dù ý thức của Karen có thể bao trùm cả thành phố này rất dễ dàng, nhưng


anh cũng không để ý đến cái “Vong linh” không đáng chú ý đang tồn tại ở gần


mình.


Mặc dù tín đồ của Bích Thần Giáo thường được gọi là những kẻ điên, bọn hắn


vốn cũng không am hiểu việc chiến đấu, nhưng trong lịch sử thì bọn hắn lại lưu


giữ lại rất nhiều tranh vẽ tường liên quan đến Thần.


Điều này có nghĩa là bọn hắn có năng lực chuyên môn để đi tới gần Thần, quan


sát Thần. Lúc này thì thứ sương mù màu xám ở bên cạnh Piaget đang tạo ra


hiệu quả như vậy.