MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 3182: Nơi cần đến (3)

Số 13 Phố Mink

Chương 3182: Nơi cần đến (3)

1,202 từ

Ranedal đưa tay, chạm vào người Pall, bắt đầu giúp cô giải trừ khế ước cộng


sinh trong cơ thể.


Đã không cách nào ngăn cản, vậy cũng không để cho Karen bởi vì cô mà chịu


ảnh hưởng đi.


Thuyền hải tặc được gia tốc, còn có thể lại chạy thêm một khoảng thời gian.


Pall tự thiêu đốt nhìn về phía DeCarloster: “Đợi tới khi đến được Bỉ Ngạn, xây


dựng điểm kết nối, để Karen nhà chúng ta có thể cảm giác được vị trí cụ thể của


Thiên Đường.”


DeCarloster nhẹ gật đầu, sau đó, hắn nhìn về phía Ranedal:


“Ngươi cảm thấy đối diện với Thiên Đường thì loại trận pháp gì có thể bảo đảm


tin tức được truyền ra ngoài, có thể bảo đảm tọa độ cụ thể được cảm ứng?”


Ánh mắt Ranedal ngưng tụ.


DeCarloster đưa tay chỉ Pall đang thiêu đốt: “Khế ước cộng sinh giữa cô ta và


Thần mới là cách tốt nhất.”


Kevin phất tay một cái, ngọn lửa trên người Pall lúc này dập tắt, mà việc giải


trừ khế ước cộng sinh tự nhiên cũng kết thúc.


“Chó ngu!”


Kevin nhẹ nhàng vỗ lên ót Pall, cô vốn đã tiêu hao rất nhiều sức mạnh, trong


nháy mắt thì ý thức cũng đã hôn mê.


Ranedal nhìn về phía DeCarloster: “Ngươi vì sao không nói sớm.”


“Bây giờ nói cũng không muộn.” DeCarloster nhún vai, “Nàng vừa mới ra lệnh


cho toàn bộ thần quan trong đội hiến tế, nếu như cô ta không làm chút gì đó hay


chết theo cùng thì sẽ rất dày vò và cũng rất khó chịu. “


“A, ngươi còn tinh tế hơn cả ta.”


“Không bằng ngươi, người khác có thể nhìn không ra, nhưng ta đã nhìn ra,


ngươi vẫn luôn bảo tồn sức mạnh của mình, ngươi cũng chưa từng sử dụng cấm


kỵ Thời Gian dọc trên con đường này. A, cho dù không ra nhắc nhở, ngươi cũng


sẽ không đứng nhìn xem cô ta biến mất.


Ngươi muốn đưa cô ta trở về, ngươi không muốn cô ta chết.


Ngươi biết điều này có ý nghĩa gì sao, nếu như ngươi thật sự đưa cô ta còn sống


trở về mà nói, không chỉ phải đối mặt với sự phẫn nộ của vị kia, bản thân cô ta


cũng sẽ hết sức đau khổ.”


Ranedal không nói chuyện.


“Một vài thời điểm chúng ta phải bảo vệ thứ mà mình yếu quý, vì tốt cho người


khác mà can thiệp, có lẽ cũng không phải là điều người được bảo vệ mong


muốn. Thần à, đi lên phía trước đi.”


DeCarloster đưa tay, móc cặp mắt của mình ra, hai con mắt đẫm mắt bay về


phía Ranedal, Ranedal đưa tay bắt lấy, trong chốc lát hắn nhìn thấy con đường


tiến lên giữa vũng bùn đen kịt.


DeCarloster đã mất đi hai con ngươi hé miệng, hét dài một tiếng, từ trong miệng


hắn có bóng dáng các Thiên Sứ xuất hiện, hóa thành người kéo thuyền, bắt đầu


kéo chiếc thuyền này tiếp tục tiến lên.


Giá phải trả là cơ thể DeCarloster không ngừng già yếu.


“Tiếp tục đi tới đi, ta biết câu chuyện của ngươi, ta đã từng đi qua cung điện thất


lạc của Hải Thần, ở trong đó ta đã gặp được dấu tích của Nữ Thần Mills để lại.


Cô ta nói, cô ta không hối hận ngày đó đã hướng đến biển cả để Hải Thần bớt


giận, giữ cho những kỹ nữ trên đảo được an bình.


Ngươi không cần cảm thấy áy náy vì không thể ngăn cản Nữ Thần Mills, về sau


ngươi đúng, ngươi giết chết Hải Thần.


Hiện tại, ngươi cũng không cần vì bảo vệ cô ta mà cảm thấy xoắn xuýt, ngươi


nên tiến về hướng Thiên Đường!”


Làn da của DeCarloster đã tróc ra, chỉ còn lại một bộ xương trắng, nhưng bộ


xương trắng của hắn vẫn còn đang nói chuyện:


“Cho dù Trật Tự thức tỉnh ta, ta cũng không có quy thuộc Trật Tự, dù chủ ta


phản bội chính bản thân, ta cũng không có rời bỏ Vực Thẳm.


Nói cho Karen,


Ta chưa từng thật sự tín ngưỡng hắn, sở dĩ ta dẫn các ngươi tới cũng không có


gì liên quan đến Thần, chỉ là vì giúp bạn cùng phòng của ta… Giúp con trai yêu


quý của ta một chuyện.”


Tiếng nói dừng cũng là khi bộ xương rơi xuống, sau đó hóa thành tro bụi.


Các Thiên Sứ kéo thuyền từng con một chết đi; chiếc thuyền này cũng dần dần


tiêu tán.


Ranedal ôm lấy Pall đang hôn mê, mặt hướng về phía sau lưng, nhưng khi hắn


lại cúi đầu nhìn về người phụ nữ trong tay, lại đau lòng phát ra một tiếng thở


dài.


Trên người hắn tỏa ra sức mạnh của Thời Gian.


Hắn xoay người lần nữa, hướng mặt về phía trước, tiếp tục lội qua vũng bùn,


tiến lên.


Không biết qua bao lâu, Thần thể của Ranedal dần dần hao mòn, Thần hồn của


hắn, cũng dần dần suy yếu, thậm chí ngay Thần cách cũng đã xuất hiện vết rạn.


“Ầm!”


Thần cách phá tan, Thần vị hạ xuống.


Lúc trước, hắn vì người chị gái dạo bước trên bãi cát, tu hành thành Thần; hiện


tại, hắn vì cô em gái nhỏ thích cưỡi trên lưng mà rơi xuống khỏi Thần.


Lúc Alfred viết bản thảo cho “Tân Ánh Sáng Trật Tự”, từng có lần không thể


nào đặt bút, không biết nên dùng phương pháp nào để diễn tả con chó kia chủa


chủ nhân.


Bởi vì quỹ đạo cuộc đời của hắn có chút quá khó để người đời sau có thể hiểu


được, hoàn toàn thoát khỏi phạm trù vốn có về câu chuyện của một vị Thần.


Hắn có vẻ đã sống một cách rất hồ đồ khó hiểu, nhưng lại có vẻ rất rõ ràng chín


chắn.


Có lẽ hắn chính là một kẻ đặc biệt như thế.


Cuối cùng, Alfred vẫn quyết định ghi chép một cách chi tiết, bởi vì trong mơ hồ


hắn cảm thấy rằng cuộc đời của Kevin hẳn là có thể để cho một quần thể độc


giả hậu thế cảm thấy rất đồng cảm.


“!!! Gâu!”


Ranedal biên trở về Kevin, Pall mất đi sự che chở của nó cũng thay đổi trở


thành một con mèo.


Nhưng con chó vàng này vẫn chở con mèo đen đi, tiếp tục đi tới. Cuối cùng, nó


mệt mỏi, tầm mắt của nó bắt đầu mơ hồ, nhưng một khắc trước lúc nó hoàn toàn


mê mạng, chân trước của nó chạm phải nền rắn.


“Phù phù” một tiếng, nó ngã xuống, té lăn quay ở trên nấc thang dưới cùng.


Pall bị ngã rơi xuống, lăn thật nhiều vòng, mơ mơ màng màng mở mắt ra, nhìn


về phía cánh cổng to lớn nguy nga ở phía trên, nghi ngờ nói:


“Ngu xuẩn chó,


Chúng ta là lên Thiên Đường hay vẫn là đến được Thiên Đường rồi, meo?”