MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 3183: Buổi tối cuối cùng (1)

Số 13 Phố Mink

Chương 3183: Buổi tối cuối cùng (1)

1,457 từ

Khi hướng ánh mắt nhìn đến lần đầu tiên, phía trên bậc thang cao ngất là cánh


cổng lớn nguy nga, nếu đem ra so sánh thì Cánh Cổng Luân Hồi do Thần Luân


Hồi dựng nên chỉ giống như là đồ chơi trẻ con.


Nói theo cách bình thường thì cánh cổng chính là biểu tượng cho một sự khởi


đầu mới, bởi vì đẩy nó ra sẽ bước vào một nơi khác, nhưng cái cổng này lại làm


cho người ta cảm thấy được cảnh tượng khi mọi vật kết thúc.


Pall đã mệt mỏi suy yếu nháy một cái mắt, sau khi nhìn vào thì lại phát hiện


không còn thấy cánh cổng nào, thay vào đó, là một khu nghĩa trang khiến cô


cảm thấy vô cùng quen mắt.


Đây là nghĩa trang của tổ tiên ở gia tộc Ellen.


Pall mở to hai mắt, đôi mắt mèo màu hổ phách tràn đầy vẻ không thể tưởng


tượng nổi.


Nghĩa trang tổ tiên gia tộc Ellen có tài đức gì để có thể trang nghiêm như thế?


Cho dù cô mang họ Ellen nhưng cũng cảm giác rất không xứng đáng.


“Kết thúc của tất cả, điểm tận cùng thế giới?”


Pall dần dần hiểu ra, Cánh Cổng Thiên Đường, cũng không có một hình tượng


cụ thể, nó được quyết định bởi nhận thức trong nội tâm.


Ấn tượng ban đầu xuất phát từ sự miêu tả của DeCarloster, mà trong sách sử


của Vực Thẳm Thần Giáo có văn hóa truyền thừa riêng đối với sự miêu tả về


Thiên Đường.


Mà ở trong mắt mình, kết cục thật sự của sự sống vẫn là cái nghĩa trang gia tộc.


Pall khó khăn bò dậy, cô cảm giác được mình vô cùng suy yếu, cứ như lại trở về


trạng thái đê mê lúc trước khi bị ảnh hưởng với việc dung hợp ngón tay Ánh


Sáng.


“Chó ngu… Chó ngu… Chó ngu?”


Pall duỗi bàn chân ra đặt ở trên đầu trọc của con chó vàng, nhẹ nhàng đẩy đẩy.


Kevin từ từ mở mắt ra, nhìn Pall.


“Gâu…”


“Meo…”


Pall cười.


Quay đầu, lúc nhìn về đằng sau, đó là một màn đen kịt.


Nụ cười trên mặt Pall cũng dần dần thu lại.


Cô đã từng làm đội trưởng đội thám hiểm, rất có thâm niên và cũng cực kỳ ưu


tú, cũng cảm thấy mình từng thường thấy đồng đội chết đi, cho rằng mình đã có


thể nhìn thoáng được, nhưng khi tận mắt trông thấy thành viên trong đội chết đi,


nội tâm của cô vẫn gánh chịu áp lực khổng lồ, nhất là… Mệnh lệnh là do mình


đưa ra.


“Chó ngu, ngươi nói xem bé Karen nhà chúng ta bây giờ trong lòng sẽ đau khổ


dường nào.”


Kevin cực kỳ miễn cưỡng lung lay cái đuôi, quét nhẹ qua sau lưng của mèo đen.


Sau đó, nó cũng ngẩng đầu chó lên nhìn về phía trên.


Nó ngây ngẩn cả người.


Bởi vì, nó nhìn thấy một thứ to lớn nguy nga tỏa ra sự thần thánh không thể


xâm phạm… Một cái đệm nằm cho chó.


Kiểu dáng và tạo hình của nó giống như đúc với cái đệm của mình đặt ở cuối


giường trong phòng ngủ chính của Karen.


Sau thoáng chốc kinh ngạc ngắn ngủi, Kevin lại nằm trở về lần nữa, được rồi,


nó đã bình thường trở lại.


Có lẽ cái đệm kia,


Chính là kết cục trong nhận thức của mình.


…


“Chị Pall thật sự không có việc gì sao?”


“Ngươi không nên gạt ta đấy?”


“Ngươi tuyệt đối không nên gạt ta, nếu không ta sẽ không làm bài tập đâu!”


Mỗi ngày Connor đều sẽ hỏi Karen mấy câu này, mà trong khoảng thời gian


này, ban đêm cô bé cũng thường xuyên gặp ác mộng.


Gần như toàn bộ đoàn thám hiểm đều bị tiêu diệt, Bá tước Recar và DeCarloster


cũng xác định là đã chết, nhưng quan hệ khế ước cộng sinh giữa Pall và mình


vào lúc ấy mặc dù đã sắp bị giải trừ, nhưng cuối cùng vẫn được giữ lại, bây giờ


còn tồn tại.


Điều này có thể nói rõ, Pall vẫn còn sống.


Bây giờ Karen có thể cảm ứng được sự tồn tại rất nhỏ bé của cô, nhưng vô cùng


mơ hồ, gần như không có cách nào để xác định tọa độ, có lẽ chỉ khi chờ đến lúc


mình thật sự thành Thần thì mới có thể định vị được chỗ kia. Dù bất kể như thế


nào thì tình trạng bây giờ của Pall chắc hẳn cũng sẽ không quá tốt. Nhưng anh


lại bất lực.


Mình không có khả năng lại tổ chức một đoàn cứu viện nữa, không có tác dụng.


Đúng vậy, rất lạnh lùng;


Tư duy cảm tính không ngừng nói cho rằng sự sống là vô giá, người nhà là vô


giá, nhưng lý tính hiện thực lại khiến cho ngươi không thể không cúi đầu xuống


mà tính toán.


Đó cũng không phải bởi vì Karen thay đổi, mà là những vị tiền bối ở trong Kỵ


Sĩ Đoàn thứ nhất vừa tỉnh dậy đã đi hiến tế kia và những người cao tuổi trong


giáo sắp ra trận đối mặt với Thần linh dần dần bị đẩy lên một độ cao ngang


nhau.


Mặc dù không thích hợp dùng từ “Người nhà” để gọi bọn họ, nhưng không cách


nào để phủ nhận là tất cả mọi người đều có giá trị ngang nhau.


“Ồ, Chị Pall thật không có sao chứ, ngươi không gạt ta phải không Karen?”


Ở trong xe ngựa, Connor lại bắt đầu tái diễn khâu vấn đáp hằng ngày.


Karen cúi đầu, không trả lời.


Connor thấy thế, đưa tay nhẹ nhàng kéo ống tay áo Karen, Karen ngẩng đầu,


Connor dừng lại, không có tiếp tục hỏi, bởi vì cô bé trông thấy hốc mắt của


Karen đã rất đỏ.


Xa ngựa dừng lại, Karen nhìn về phía Connor, đáp lại bằng câu trả lời đã dùng


nhiều lần:


“Cô ấy không sao.”


Nói xong, Karen xuống xe ngựa.


Phía trước là một cỗ xe đang ngừng, chuyên dùng cho Đại tế tự.


Richard dẫn theo một đám Thần quan đã sớm đợi ở chỗ này, sau khi Karen ngồi


lên, bắt đầu phối họp với mà thay đổi trang phục của Đại tế tự. Creed vẫn tại vị,


bây giờ Karen vẫn là đại diện Đại tế tự.


Nhưng bây giờ anh làm như thế không phải là vì cố ý đi quá giới hạn và biểu thị


công khai, có chút đồ vật trên mặt hình thức thật sự không phải chuẩn bị cho


bản thân mình mà là vì người khác.


Richard lấy cho Karen một ly nước đá, nói: “Đại tế tự, tất cả đã an bài xong.”


“Trong nhà thì sao?”


“Chuyện bên này kết thúc thù chúng ta sẽ về nhà.”


“Ừm”


Cỗ xe dưới sự chen chúc của chúng thần quan nghi lễ, cùng với đám Tiên Đế


bay múa trên bầu trời, đi vào trụ sở Kỵ Sĩ Đoàn thứ chín ở đại khu Dinger với


tư thế cao quý vô cùng.


Ky Sĩ Đoàn kiêu ngạo tạm thời nhường lại trụ sở của mình.


Karen mặc trang phục hoa lệ bước ra khỏi cỗ xe, thi triển pháp thân, tản ra uy


nghiêm của Đại tế tự.


Bốn phía vô số Thần quan tuổi tác đã cao, hơn phân nửa số đó tóc đã trắng xoá,


còn lại một phần nhỏ trông có vẻ không quá già, đó cũng là do dùng một chút


phương thức đặc thù để giữ gìn dung nhan nhưng trên thực tế cũng đã không


còn trẻ trung.


Bọn họ là người được chiêu mộ trong đợt thứ nhất và thứ hai, sắp bước chân


vào chiến trường ngày mai.


Ở đại khu Dinger này cũng chỉ là một phần, các đại khu khác bao gồm đại khu


Wien, cũng đã tập kết xong, ngày mai sẽ thống nhất cùng dịch chuyển tập thể


đến một khu vực sau đó tiến hành chắp vá thành quân đoàn.


Việc huấn luyện và rèn luyện giai đoạn trước đã được tiến hành, đương nhiên,


cũng không cần làm quá mức cụ thể, Dikno, người chỉ huy toàn bộ giai đoạn


Thần chiến thứ hai, đã tổng kết ra phương thức chiến đấu của “những kẻ ngốc”.


Vào phần lớn thời điểm, chỉ cần nghe theo mệnh lệnh, chia lượt gọi tên hiến tế,


cống hiến ra sức mạnh lớn nhất của mình là được.