MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 597: Ánh trăng tà loang lổ, nhìn thấy con người thực sự của anh (1)

Số 13 Phố Mink

Chương 597: Ánh trăng tà loang lổ, nhìn thấy con người thực sự của anh (1)

1,070 từ · ~6 phút đọc

Tôi là con cháu của Pall?


Trong đầu Karen lúc này hiện ra hình ảnh con mèo đen mỗi sáng sớm tỉnh dậy


bị mình gãi bụng sẽ cuộn người ôm lấy cánh tay của mình đó.


Khi diễn viên hài biểu diễn trước mặt anh thì anh sẽ cười rất hạn chế. Bởi vì


trong lòng người ngồi dưới khán đài là anh đã có sự chuẩn bị sẵn từ lâu rồi.


Chỉ sợ trong trường hợp cực kỳ nghiêm túc và càng thẳng, lại cộng thêm giọng


điệu nghiêm túc, chân thành của đối phương thì đột nhiên bị chọc cười. Đột


ngột trong nháy mắt như vỡ đê.


Cho nên, sau giây phút ngạc nhiên ngắn ngủi là một cảm giác xúc động muốn


cười to khó mà nén được.


Trong giờ phút này, Karen chỉ có thể dùng tay che kín mặt mình, cả người


không chịu khống chế mà bắt đầu run lên.


Khả năng quản lý biểu cảm ngay lập tức bị mất hiệu lực.


Điều duy nhất Karen có thể làm đại khái chỉ là cố gắng để cười không đến mức


quá khoa trương. Nhưng dưới loại không khí đó, khóe mắt của anh bắt đầu đỏ


ngầu, nước mắt cũng chảy ra giàn dụa…


Không thể nhịn được, thật sự là không thể nhịn được nữa.


Nhưng cảnh này ở trong mắt của Ophilia lại là vẻ kích động xem lẫn tự giễu, vẻ


giải thoát xen lẫn sự phẫn nộ. Rất phù hợp với hình tượng Karen vừa cảm thấy


bất công, vừa đau khổ thừa nhận mình chính là con cháu của tiểu thư Pall.


Vốn dĩ anh chính là con cháu của tiên tổ, là quý tộc dòng chính thống trên đảo


Ám Nguyệt, có thể nhận được nhiều tài nguyên phong phú và cuộc sống tốt đẹp


hơn. Chứ không phải giống như bây giờ, chỉ có thể dựa vào chính mình vất vả


trèo lên Trật Tự thần giáo.


Cũng do vậy mà dẫn đến hiểu lầm.


Ophilia là một người rất cảm tính, từ biểu hiện lúc cô đứng trước mộ của Pall và


lúc nhìn thấy những dòng chữ trên bia mộ là có thể nhìn ra được.


Đồng thời, cô cũng là một người cực kỳ lý tính. Nếu không thì cô cũng đã


không có khả năng đảm nhiệm vị trí người đàm phán của đảo Ám Nguyệt.


Nhưng vấn đề chính là ở chỗ này. Khi một người lý tính thông qua quan sát và


những phân tích đã có để đưa ra kết luận thì tất cả mọi chuyện xảy ra sau đó sẽ


được cô tự động lý giải để phù hợp với kết luận của mình.


Quan trọng nhất chính là, dựa theo suy luận của Ophilia, tất cả đều có lý, cũng


đều có căn cứ rõ ràng. Dựa vào những chứng cứ đang có, loại trừ những nhân tố


không thể xảy ra thì điều cuối cùng còn lại chính là đáp án này.


Điều duy nhất cô không ngờ tới chính là bản thân Karen chính là “nhân tố


không thể xảy ra” đó.


Loại “nhân tố không thể xảy ra” này thậm chí ngay cả Dis cũng không có cách


nào khống chế hết được. Từ đầu đến cuối, Dis chỉ là sắp xếp cho Karen một con


đường, sau đó để chính anh tự bước đi.


Bởi vậy mới nói rằng, dùng tư duy lý tính để suy đoán một sự việc không hề có


tính logic thì chỉ có thể đạt được một kết luận nhìn rất có lý nhưng thực ra là vô


cùng hoang đường.


Về khách quan mà nói, đã từng làm người dẫn chương trình “Đêm hội kể


chuyện La Giai” ở đài truyền hình thành phố La Giai đã tìm ra được một quan


điểm để giải thích rất thỏa đáng. Đó chính là:


Dùng ánh mắt nhìn thần để nhìn thiếu gia nhà mình.


Kết quả là không chỉ tất cả mọi quan sát đều rất phù hợp mà còn tìm ra một con


đường mà ngay cả con chó tà thần trong nhà cũng không thể tưởng tưởng được.


Karen vẫn đang cười. Anh ngồi ở chỗ cũ bụm mặt, nhún nhún vai, thỉnh thoảng


còn dùng tay lau đi nước mắt nơi khóe mắt.


Nhiều lần muốn dừng lại, nhưng chỉ cần trong đầu hiện ra dáng vẻ của Pall…


Cô đeo một chiếc khăn ăn ở quanh cổ uống cà phê, năn nỉ mình nấu món cá sóc


cho cô…


Không nhịn được, thật sự là nhịn không được nữa.


Ophilia đi vòng qua bàn trà đến bên cạnh Karen và nhìn anh.


Ngay sau đó, cô dang hai tay ra ôm vai của Karen.


Sau khi làm động tác này cô lại cảm thấy hơi không phù hợp. Những động tác


của chân tay không thể biểu đạt được cảm xúc mà cô muốn thể hiện.


Cô là thiên tài của Ám Nguyệt, có xuất thân cao quý, huyết thống thuần khiết,


cô có tài năng hơn người lại có suy nghĩ chín chắn, tuy nhiên, rốt cuộc cô vẫn


còn trẻ.


Định nghĩa của thiên tài đại khái chính là học mọi thứ nhanh hơn người khác.


Nhưng không có nghĩa là họ không bị luống cuống, mất phương hướng và cảm


thấy xa lạ khi vừa bắt đầu tiếp xúc với những cái mới.


Cũng giống như một tuần này, cô muốn dùng cách tâm sự riêng với Karen để


anh mở lòng với cô, xây dựng một nền tảng tình cảm để Karen có thể tự nói ra


bí mật của anh hoặc làm cô phỏng đoán.


Nhưng kết quả lại thành ra cô làm cho “chiến thuật giao lưu và xây dựng tình


cảm”, cũng chính là chiến thuật tình cảm chân thành dạt dào trở thành chiến


thuật làm hao mòn sức lực đối phương rất nhàm chán và khô khan.


Sau đó, cô hít một hơi thật sâu rồi cúi người ôm Karen, nhẹ nhàng nói:


“Anh đã chịu khổ rồi.”


Cô đã hòa hai loại cảm xúc vào với nhau, đó là sự áy náy của tiên tổ đối với tiểu


thư Pall và sự áy náy vì Karen vốn là con cháu dòng chính của tộc Ám Nguyệt


mà phải phiêu bạt bên ngoài.