MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 598: Ánh trăng tà loang lổ, nhìn thấy con người thực sự của anh (2)

Số 13 Phố Mink

Chương 598: Ánh trăng tà loang lổ, nhìn thấy con người thực sự của anh (2)

1,170 từ · ~6 phút đọc

Ophilia cảm thấy mình người phát ngôn trong đoàn đại biểu của gia tộc Ám


Nguyệt, đó đó theo lý thường nên thay mặt cho gia tộc Ám Nguyệt đứng ra thể


hiện thái độ đối với con cháu của tiểu thư Pall.


Cô cảm thấy mình nên làm như thế, cũng có thể làm như thế. Còn về việc nếu


như cùng một thân phận và hoàn cảnh nhưng đổi lại thành người khác, cô có


làm động tác này nữa không thì cô chưa hề suy nghĩ đến.


Còn có một ý nghĩa khác là chỉ khi xử lý tốt vấn đề tình cảm trước thì lúc


thương lượng những vấn đề tiếp theo mới suôn sẻ hơn.


Sở truyền giáo ở trên đảo Ám Nguyệt vẫn chưa được xây dựng đâu, đồng thời


cho dù đã được xây dựng thì một đám tín đồ của đảo Ám Nguyệt đã nhận được


sự công nhận thân phận cũng rất khó để phát triển trong Trật Tự thần giáo. Bởi


vì Trật Tự thần giáo chắc chắn sẽ dùng hết sức để đề phòng và chèn ép họ.


Nhưng trước mắt mình lại có một người trong tộc đã thành công xâm nhập vào


bên trong Trật Tự Thần Giáo


Cuối cùng thì Karen cũng khống chế được cảm xúc của mình, anh muốn giơ tay


nhẹ nhàng đẩy cái ôm của tiểu thư Ophilia ra.


Ừm, không đẩy được.


Dùng sức hơn nữa lại phát hiện đối phương càng ôm mình chặt hơn.


Ophilia lẩm bẩm nói: “Gia tộc sẽ đền bù cho anh.”


“…” Karen.


Hành động muốn đẩy cô ra của Karen bị cô cho là cảm xúc khó chịu của người


con bị gia tộc bỏ rơi đối với gia tộc của mình, cô nên an ủi anh.


Karen cảm thấy cảnh này hơi quen thuộc, anh bỗng nghĩ đến cuốn “Ngày nghỉ


Iloque” mà mấy tối hôm trước vừa đọc, nam chính và nữ chính cũng có động


tác tương tự.


Karen mở miệng nói: “Tôi cảm thấy bây giờ chúng ta nên ngồi xuống, bình tĩnh


thảo luận một số chuyện.”


Anh không quen với việc tiếp xúc cơ thể với người khác giới như thế này. Về


phần Peia và Fanny, ở trong mắt anh thì hai người không phải là con gái theo


nghĩa truyền thống nữa.


“Được.”


Ophilia buông lỏng tay ra, hai tay của cô đặt ở phía trước nhưng hơi hoang


mang không biết phải làm gì.


Karen thì lấy ra hai chiếc khăn tay, xoa xoa khóe mắt của mình, sau đó cầm cây


kẹp lên gắp đá lạnh bỏ vào chén của cả hai người rồi rót nước vào.


Nâng chén lên, uống một ngụm, có cảm giác dạ dày hơi co bóp.


Uống nước đá trong tình trạng bụng đang trống rỗng cũng không phải cảm giác


thoải mái gì.


Haizz, đáng ra mình nên ăn trước rồi mới tới.


Hay là, đây chính là quả báo?


Nếu như đói bụng là quả báo thì lúc trước mình bố trí một tên “đàn ông” cho


Pall, còn bây giờ Pall lại trở thành “tổ tiên” của mình. Có phải đây cũng là quả


báo hay không?


Ophilia ngồi xuống ghế sô pha phía đối diện, đưa tay vuốt ve thanh kiếm dài


vốn đang để ở dưới đất một cái, thanh kiếm nhẹ nhàng rung lên.


“Tôi lấy ám nguyệt để thề, tất cả những lời nói sau đây đều xuất phát từ nội tâm,


rất chân thành không hề dối gian.”


Thanh trường kiếm tản ra ánh hào quang màu đỏ nhạt, dường như đang đáp lại


Ophilia.


Đây là Ophilia đang thể hiện cho Karen cho thấy thái độ của cô.


Nhưng Karen đã từng trải qua một cảnh tương tự. Đó chính là lần đầu tiên gặp


mặt bá tước Recar, ông ấy đã dùng tín ngưỡng với biển cả để yêu cầu mình


không được nói dối.


Cho nên, hành động này của Ophilia chỉ là đối với một mình cô ấy hay là đối


với cả hai phía, tính cả người ở trong khoảng cách rất gần là mình đây?


Karen mím môi, đợi sau khi trở về anh sẽ cố ý đi hỏi thăm Pall và Kevin, khi


đối mặt với cục diện như vậy thì nên giải quyết như thế nào. Bởi vì trong cuộc


sống thường cần một ít lời nói dối thiện ý.


Một lần nữa Ophilia chủ động mở lời:


“Gia tộc sẽ không bắt anh làm bất cứ chuyện gì. Không chỉ như vậy, gia tộc sẽ


cung cấp một số trợ giúp cho anh vô điều kiện, giúp đỡ anh đạt được sự phát


triển tốt hơn ở Trật Tự thần giáo.


Bởi vì anh không có trải nghiệm sinh hoạt ở trên đảo nên anh không biết sự đề


phòng của các giáo hội lớn đối với tộc Ám Nguyệt chúng ta hà khắc như thế


nào.


Anh có thể xem như đây là một khoản đầu tư của gia tộc dành cho tương lai.


Tất nhiên là loại đầu tư này sẽ tăng dân theo sự tăng lên về cấp bậc và chức vị


của anh.


Bây giờ tôi muốn biết chính xác thực lực của anh.


Cái này là để sau khi tôi trở về có thể dễ dàng xin gia tộc đầu tư tài nguyên và


nâng đỡ nhiều hơn.”


Karen lại cầm lấy chén nước, uống một ngụm.


“Đêm mai là tiệc chia tay, con thuyền trở về sẽ rời cảng vào ngày mai. Bởi vì số


ngày tiến hành hội nghị dài hơn trong dự tính rất nhiều nên trên đường về sẽ


khá gấp gáp.


Nói cách khác, tốt nhất là tối hôm nay chúng ta sẽ xác nhận hiệp nghị đã đạt


được trước đó.”


“Không phải đã nói là tiểu đội của chúng tôi sẽ hộ tống tiểu thư về đảo Ám


Nguyệt sao?”


“À, hôm nay tôi vừa nhận được tin. Vốn dĩ là bố trí như vậy, nhưng việc bố trí


này đã bị hủy bỏ rồi.”


“Bị hủy bỏ rồi ư?”


“Đúng vậy, tôi còn tưởng rằng thần… Tôi tưởng rằng do cấp cao của Trật Tự


Thần Giáo, vì thế còn đi khiếu nại, muốn truyền đạt ý nghĩ và yêu cầu của tôi


đến bọn họ. Nhưng lại nhận được phản hồi người hủy bỏ nhiệm vụ hộ tống trở


về chính là đội trưởng của anh.”


“Đội trưởng?”


“Có thể là do chuyện xảy ra tối hôm trước, người bị thương trong đội ngũ của


các anh chưa phục hồi lại. Hoặc là đội trưởng của các anh có sự tính toán khác,


không muốn lãng phí thời gian đi thuyền lênh đênh trên biển cả nữa. Sao thế?


Anh không biết ư?”


“Tôi là vệ sĩ thân cận của ngài, trong tình huống bình thường sẽ không tiếp xúc


với đồng đội đang ẩn thân bên ngoài.”