MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 824: Ông chủ (1)

Số 13 Phố Mink

Chương 824: Ông chủ (1)

1,411 từ · ~8 phút đọc

“Con chó ngu kia, cuối cùng thì ngươi đã làm bao nhiêu việc cho Thần Trật Tự


rổi?”


“Gâu, gâu.”


Alfred phiên dịch nói: “Ranedal nói giữa nó và Thần Trật Tự cũng chỉ là giao


dịch mà thôi, nó sẽ giúp Thần Trật Tự làm một số việc, Thần Trật Tự cũng sẽ


đáp trả lại cho nó.”


Pall mở miệng hỏi: “Vậy ngươi sẽ từ chối yêu cầu của Thần Trật Tự sao?”


“Gâu.


“Bình thường thì không.”


Pall trừng mắt nhìn, nói: “Vậy thì xem ra ngươi có khác gì với một con chó do


Thần Trật Tự nuôi không.”


“…” Kevin.


Không chỉ có mỗi Kevin cảm thấy nghẹn ngào, còn có tất cả mọi người ở đây,


kể cả Pall sau khi nói xong câu này cũng bỗng nhiên trở nên trầm mặc, hai con


mắt mèo không tự giác mà nghía về phía Karen.


Tóm lại, toàn bộ căn phòng ngủ, chợt chìm trong im lặng.


Vẫn là Karen tự mình phá vỡ bầu không khí yên tĩnh nãy, nói: “Thời đại kia, ở


trước mặt của Thần Trật Tự, ai mà không giống như chó đây?”


Kevin lập tức gật đầu, sau đó lại gần đem cái cằm đặt ở trên đầu gối của Karen,


Karen đưa tay sờ sờ cái đầu bị trọc của nó.


Pall cũng lập tức mở rộng chủ đề ra, nói: “Trách không được ngươi sẽ bị phong


ấn, giống như mấy cái bao tay màu trắng vậy, chắc chắn phải bị ném đi sau khi


dùng xong.”


Kevin “Lẩm bẩm” hai tiếng, không phản bác lại câu nói này của Pall.


“Như vậy vị trí cụ thể Nghĩa Trang của Thần, cuối cùng là ở nơi nào?” Karen


hỏi.


“Karen, cậu thật sự muốn đi cái chỗ kia sao?” Pall kinh ngạc nói, “Cái chỗ kia


vô cùng nguy hiểm, Thần Ánh Sáng cũng đã đến nơi đó ba lần, Thần Trật Tự


cũng phải chọn việc phong ấn rồi trục xuất nó.”


Karen lắc đầu, nói: “Chính bản thân của tấm bản đồ cũng là một thứ rất có giá


trị.”


“Cậu nói cũng rất đúng, tựa như là người đội trưởng kia của cậu lừa ngươi ta


vậy, nếu quả như thật sự có được địa điểm cụ thể ở trong tay, vậy thì cậu cũng


dễ lừa gạt người khác hơn.”


“Gâu, gâu.”


“Ranedal nói, nó giúp Thần Trật Tự tiến hành việc bố trí, cuối cùng thì nơi


Nghĩa Trang kia bị Thần Trật Tự trục xuất vào trong chiều không gian ngược,


nhưng nó vẫn có tọa độ.”


“Tọa độ trong chiều không gian ngược?”


“Gâu, gâu.”


“Ranedal nói, là một chiêu mà nó cố gắng để lại, sắp xếp một chút bố trí ở


trong, có thể thông qua đó mà cảm ứng được tọa độ hiện tại.”


Pall lập tức nói: “A, đã làm chó mà còn dám để lại biện pháp dự phòng, ngươi


không chết thì ai chết.”


“…” Kevin.


Karen mở miệng nói: “Như vậy, có thể cảm ứng được tọa độ bây giờ sao?”


“Gâu…”


“Phải mở ra thêm một tầng phong ấn thì mới có thể bố trí được sao.”


“Ha ha ha.” Pall nở nụ cười, “Chỉ chờ đến chỗ này thôi, chỉ chờ đến chỗ này


thôi, mọi việc mà con chó ngu xuẩn làm nền là ở đây này!”


“Gâu.”


“Tọa độ kia chỉ nhận ra hơi thở của nó, những người khác không có cách nào


làm thay.”


“Được rồi, ta tin tưởng ngươi, có điều ta cũng không có nắm chắc về việc mở ra


tầng phong ấn thứ hai, việc này không chỉ có vấn đề với thực lực, mà còn có


liên quan đến vấn đề thấu hiểu trận pháp, chờ sau này đi, đến khi thời cơ chín


muồi, ta sẽ mở ra tầng phong ấn thứ hai cho ngươi. Dù sao thì vị trí bây giờ của


Nghĩa Trang kia cũng không quan trọng lắm.”


Kevin nhìn Karen, lộ ra nụ cười thật thà, tựa như là đang nói cho Karen, nó rất


tin tưởng lý do mà Karen nói.


“Gâu.”


“Nó nói khi thiếu gia đến nơi đó, có thể thức tỉnh…”


Alfred phiên dịch đến một nửa lập tức dừng lại, trừng mắt nhìn về phía Kevin:


“Ngươi quá mức rồi đấy.”


Kevin lập tức cúi đầu xuống, không còn sủa loạn.


Karen hỏi: “Kevin, ngươi có biết cuối cùng thì năm xưa đã có việc gì xảy ra


trong Nghĩa Trang của Thần hay không?”


“Gâu! Gâu! Gâu!”


“Nó nói là nó không biết, nó chỉ bố trí ở khu vực bên ngoài mà thôi, cũng chưa


từng đi vào bên trong, nhưng cho dù là ở bên ngoài, cũng nghe được tiếng gào


thét đến từ nơi sâu trong Nghĩa Trang.”


“Gâu! Gâu!”


“Nó cũng chưa bao giờ thấy qua bản thân của Thần Trật Tự, Thần Trật Tự vẫn


chỉ luôn sử dụng ý thức mà giao dịch cùng với nó.”


Pall cười nói: “Ít ra thì bây giờ ngươi có thể nhìn thấy Karen.”


Karen không khỏi nghĩ lại cảnh mà mình trông thấy khi nhìn qua ô cửa ký ức


của Kevin, vào lúc Ranedal giết chết Hải Thần, phía trên chỉ có Trật Tự Vương


Tọa xuất hiện hỗ trợ trấn áp, cũng không trông thấy bóng dáng của Thần Trật


Tự.


Cho nên, Kevin cũng không nói dối.


Cái này cũng chứng minh cho một việc, lúc trước khi mình thanh tẩy, từng dẫn


dắt ra hơi thở của Ánh Sáng và Trật Tự, cái này dẫn đến việc con chó này vào


lúc đó bị hù đến mức sùi bọt mép, hiển nhiên, cho dù là vào thời kỳ mạnh nhất


của mình, thì nó vẫn luôn cực kỳ hèn mọn ở trước mặt của Thần Ánh Sáng và


Thần Trật Tự.


Thần, cũng sẽ chia giai cấp!


Nhưng mặc kệ như thế nào, một vị thiếu niên bình thường trên một hòn đảo


nhỏ, có thể đứng lên độ cao của “Thần”, Ranedal tuyệt đối là thiên tài.


Karen quyết định kết thúc cái đề tài này, suy cho cùng thì những câu chuyện ở


trong thần thoại cách bọn họ rất xa, dù là có một người có kinh nghiệm bản thân


ở ngay trước mặt nhưng những chuyện kia tạm thời không phải mình có khả


năng mà tiếp xúc.


“Alfred, còn về chuyện quan tài thì làm sao rồi?”


“Quan tài của Lão Saman đã được đưa đến trang viên Ellen, người của trang


viên Ellen cũng đã tiến hành việc tái thiết lại khán thính phòng và phục chế


quan tài, ngài Anderson đã cam đoan với tôi, việc này sẽ được tiến hành một


cách bí mật, sau khi chế tạo xong cái quan tài thứ hai thì thuộc hạ sẽ đích thân


đến trang viên Ellen, bắt đầu tiến hành quá trình kế tiếp.”


“Việc này cũng không vội, bản thân Bá Tước Recar vẫn bị phong ấn ở trong lớp


băng, vẫn để tôi tự mình đến đánh thức ông ấy đi, nếu để một mình anh đi thì có


lẽ cũng sẽ không được tiện.”


Tình huống có thể sẽ xảy ra đó là, trên căn bản Bá tước Recar cũng sẽ không tin


tưởng Alfred, bởi vì đối với ông ta mà nói, sau khi thức tỉnh, mỗi giây mỗi khắc


đều sẽ có năng lượng linh tính trong cơ thể bị xói mòn đi.


“Thiếu gia cân nhắc chu đáo, vậy thì chờ đến khi thiếu gia quay trở về sau


nhiệm vụ ở Đảo Ám Nguyệt thì chúng ta cùng nhau đến trang viên Ellen, tôi tin


tưởng rằng khi đó thì mười một cái quan tài cũng đều đã được chuẩn bị xong


xuôi trong khán thính phòng cả rồi.”


Pall nghe nói như thế, nhịn không được nói: “Đây là sau khi đến gặp tình nhân


xong, lại quay trở về an ủi chính thất một chút à?”


“Alfred, giúp ta chuẩn bị một chút hành lý, lại chuẩn bị một phần quà tặng, nếu


như có cơ hội mà nói, ta sẽ tách khỏi nhóm người của Trật Tự Thần Giáo, chỉ ở


trước mặt của đám người Đảo Ám Nguyệt, tự mình đến tặng hoa bái tế cho ngài


Bernard, ừm, lấy thân phận là hậu duệ của Pall. Ellen.”


“Meo!!!”