MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSố 13 Phố MinkChương 825: Ông chủ (2)

Số 13 Phố Mink

Chương 825: Ông chủ (2)

1,426 từ · ~8 phút đọc

Sáng sớm, Karen dùng xong bữa sáng, chuẩn bị đến phòng sách đọc sách,


phòng sách mà mình kế thừa từ chủ nhà trước cũng rất phong phú, cũng không


phải là do số lượng sách nhiều đến mức bất thường, mà là có rất nhiều những


cuốn sách thú vị.


Lúc đi ngang qua sân vườn, trông thấy Daisa đang dẫn Dora và Doreen ngồi


trong vườn vẽ hoa.


Karen vốn dĩ cũng không có ý định dừng lại, bởi vì thân phận đặc biệt của anh ở


trong nhà, nếu hơi đứng lại một hồi thì hai cô bé và vị gia sư kia sẽ đứng lên mà


tới chào hỏi.


Có điều, Dincom chạy đến từ nhà trên khiến cho Karen không thể không ngừng


lại được.


“Ông chủ, Pieck, Pieck…”


“Pieck bị gì sao?”


“Hình như anh ta sắp thần khải rồi.”


Hai tên thần bộc lúc đầu ở nhà Pavaro vốn có tư chất rất là bình thường, nếu


như không bình thường thì cũng khó mà bị phân công đến cái nhà Thẩm Phán


Quan này, đây cũng không phải là bất kính với ngài Pavaro, mà là chỉ đang nói


đúng sự thật.


Đối với những người trẻ tuổi muốn thăng tiến tiền đồ, phải luôn làm việc dưới


trướng của một vị Thẩm Phán Quan, cũng rất khó tìm được cách để thăng tiến.


Mà lại, bởi vì nguyên nhân của gia đình mình cho nên ngài Pavaro trên cơ bản


cũng không còn bao nhiêu thời gian và sức lực rảnh rỗi để dạy bảo cho hai tên


nhân viên trong nhà, dẫn đến việc bây giờ bọn họ vẫn là thần bộc giống như


trước.


Nhưng loại cục diện này thay đổi sau khi Karen trở thành ông chủ của Nhà


Tang Lễ Pavaro.


Karen đi theo Dincom đi lên nhà trên, Pieck đang cầm một bình nước ngọt


trong tay, đang tự quay vòng một chỗ.


“Này…”


Karen ngăn lại Dincom đang muốn la lên, mà là tự mình đi đến phía trước.


Pieck nhìn thấy Karen, còn cười cười với anh, trong tay rõ ràng đang cầm nước


ngọt, nhưng nhìn dáng vẻ giống như là đang uống say:


“Ông chủ… Chào buổi sáng tốt lành nha…”


“Đi theo ta vào phòng sách ngồi một chút.”


“Ngài bảo tôi đến phòng sách thì tôi phải đến phòng sách sao, chả lẽ tôi không


có mặt mũi gì hết à.”


Pieck vừa nói vừa nở nụ cười.


Karen khẽ nhíu mày, những người khác trước khi thần khải đều sẽ xuất hiện loại


trạng thái giống như đang say như vậy sao?


Mình ngược lại là không có, lúc đó mình chỉ ngồi xuống trên bậc thang, sau đó


thì bắt đầu thần khải, nhưng Karen cũng rõ ràng, kinh nghiệm của mình không


thích hợp để truyền lại, cũng không có tính phổ biến.


Mặt Karen trầm xuống:


“Đến phòng sách của ta, ngay bây giờ.”


“Đi thì đi nha, vì cái gì phải hung dữ như vậy chứ, làm tôi thấy thật sợ đấy”


Cho dù là đang trong trạng thái “Say rượu”, nhưng cảm giác e ngại đối với


Karen trong lúc bình thường thì vẫn có.


Pieck cầm bình nước ngọt trong tay, run lẩy bẩy mà đi về phía phòng sách của


Karen, Dincom thấy thế lập tức đi theo đỡ.


Lúc này Alfred cũng đi theo đến, nhìn kỹ Pieck một chút, lập tức nhận ra được


có việc gì đang xảy ra, lúc này đi đến trước mặt của gia sư Daisa, ra hiệu cho cô


bây giờ đưa hai cô bé về phòng dạy học


Daisa cũng không có hỏi vì sao, lập tức giúp Dora và Doreen thu dọn dụng cụ


vẽ tranh rồi quay trở về phòng.


“Thiếu gia, sắp xếp ở trong phòng sách ạ?” Alfred hỏi.


“Ừm.”


“Thuộc hạ đi bố trí trước một chút?”


“Không cần, cư như bình thường là được, cũng chỉ là một lần thần khải mà


thôi.”


Chờ đến lúc Karen bước vào phòng sách, Pieck đã ngồi xuống ghế, trong tay


cầm bình nước ngọt đang đổ vào trong miệng, sau khi uống xong một ngụm lớn


lại dùng tay áo lau miệng, phát ra một tiếng thở dài,


Hét lớn:


“Cuộc sống của tôi thật cay đắng a!”


Karen ngồi xuống phía sau bàn đọc sách, Alfred đưa một ly nước đá tới đặt ở


trước mặt của Karen.


Dincom chuẩn bị rời đi phòng sách, Karen nhìn về phía Dincom, Alfred đi đến


trước cản lại, ra hiệu cho anh ta ở lại cùng “Quan sát”.


Lúc này, cửa trong phòng sách được đẩy vào, Pall cưỡi Kevin tiến đến, mặc dù


thần khải cũng không có gì đáng để xem, nhưng thần khải ở trước mặt Karen,


bọn chúng tất nhiên cũng cảm thấy hứng thú.


Karen bưng chén lên, uống một hớp nước.


Pieck ngồi trên ghế tiếp tục cái bộ dạng điên điên khùng khùng như là kẻ say,


nhưng sau khi thời gian dần dần trôi qua, anh ta cũng bắt đầu dần dần trở nên


bình tĩnh lại, giống như là sắp ngủ vậy.


Đây dấu hiệu sắp bắt đầu.


Cơ thể Karen dựa vào sau ghế, hai tay khoanh lại để trước người, bình tĩnh mà


nhìn Pieck.


Khoảng chừng ba phút đồng hồ trôi qua, cơ thể của Pieck bỗng dưng cứng đờ,


hơi thở cũng chậm lại.


Cùng lúc đó, Karen ngẩng đầu, nhìn về phía trần nhà phòng sách, anh cảm thấy


có người đang quan sát mình, là Pieck.


Trong lúc Thần Khải, sẽ có một đoạn thời gian “Quan sát” ngắn, tương đương


với việc thần đang trở giúp để người thần khải quan sát và nhận biết lại thế giới


này một lần nữa, mình ngồi ở trước mặt của Pieck, mình lại là ông chủ của


Pieck, cho nên đối tượng mà Pieck quan sát chính là mình.


Nhưng loại cảm giác này tới cũng nhanh đi cũng nhanh, bình thường mà nói,


thời gian quan sát trong lúc thần khải càng dài, càng có lợi đối với sự phát triển


sau này, đồng thời cũng thể hiện rằng tư chất của người này cao hay thấp.


Lúc trước bởi vì giai đoạn này của Karen kéo dài vô cùng lâu, cho nên làm cho


ngài Bede cảm thấy kinh hãi không gì sánh bằng.


Thế nhưng, thời gian này của Pieck cũng quá ngắn rồi.


Mới vậy mà đã kết thúc rồi à?


Karen vô ý thức duỗi tay ra, muốn kéo Pieck một cái, mặc dù chính bản thân


của Karen cũng không biết phải dùng cách nào để trợ giúp, cũng chưa từng


nghe nói qua giai đoạn thần khải có thể sử dụng sự trợ giúp từ bên ngoài.


Nhưng dù sao Pieck cũng là nhân viên của mình, về sau cũng sẽ trở thành thuộc


hạ của mình, đối với người của mình, tất nhiên nếu có thể giúp đỡ một chút thì


nên cố gắn giúp đỡ hết sức.


Dưới chân của Karen xuất hiện một sợi xích màu đen, trong nháy mắt nó đã bò


lên trên bàn đọc sách, sau đó bay về phía trước, lập tức chia hành hai đoạn trong


giữa không trung, một đoạn hướng lên trên, quấn quanh không trung, có thể trừ


Karen ra, tất cả mọi người đều không thấy nó đang quấn quanh vật gì, một đoạn


sợi xích khác thì quấn vào trên người của Pieck đang ngồi trên ghế.


Vốn dĩ thời gian “Quan sát” sắp kết thúc, đã bị tạm dừng.


Tựa như một cái cửa sập sắp đóng xuống, bị Karen gắng gượng đỡ lại.


Chính bản thân của Karen cũng không nghĩ sẽ xuất hiện tình huống này, sợi


xích này lúc mình vừa có khả năng triệu hồi ra nó, có vẻ như đã có một loại tác


dụng khác đối với những thứ không phải vật chất.


Nó không thể nào dùng để tiến hành tấn công cụ thể, nhưng hiệu quả mà nó có


thể tạo ra, lại càng thần kỳ hơn so với tấn công.


Lúc này trong phòng sách, có hai Pieck.


Một người ngồi ở chỗ đó, một người thì tung bay ở trên không trung.


Còn bản thân Karen thì cảm nhận được cảm giác tê dại truyền đến trên người,


hiển nhiên việc duy trì loại trạng thái này cũng là một sự ti