Sáng hôm sau, cảnh sát phong tỏa nhà thờ và Lâm Phong bị đưa đi giám định tâm thần. Mọi chứng cứ siêu nhiên (khói máu, bức tượng di chuyển) đều bị giới chức cấp cao quy kết là "ảo giác do căng thẳng" hoặc "thủ thuật ánh sáng" của Lâm Phong.
Trần Thiếu Đình gặp Phó Kỳ tại văn phòng thám tử tư cũ kỹ của anh.
"Chính thức, đây là vụ án khép lại," Trần Thiếu Đình nói, vẻ mặt mệt mỏi và thất vọng. "Lâm Phong bị kết luận mắc chứng rối loạn tâm thần nặng. Không ai tin vào 'Huyết Hồn' hay 'Nghi thức Máu' ngoài tớ, cậu, và Kiều An."
Phó Kỳ gật đầu. Anh đã quen với việc bị coi là kẻ ngoại đạo.
"Vụ án chưa khép lại," Phó Kỳ khẳng định. "Linh hồn đang lẩn trốn. Nhiệm vụ của chúng ta là tìm và tiêu diệt nó, trước khi nó tìm được mục tiêu tiếp theo."
Trần Thiếu Đình thở dài, đặt một phong bì lên bàn. "Đây là hồ sơ chi tiết về Lâm Phong và các mối quan hệ xã hội của hắn ba năm trước. Tớ không thể chính thức giúp cậu, nhưng tớ sẽ cung cấp thông tin. Cậu là Người Gác Đêm duy nhất của thành phố này."
Kiều An bước vào, mang theo một chồng sách cổ và các biểu đồ chiêm tinh. Cô đã quyết định tham gia cùng Phó Kỳ.
"Tôi đã tìm được manh mối về bức tượng Thiên thần," Kiều An nói. "Nó đến từ một tu viện cổ bị đốt cháy cách đây 200 năm. Tương truyền, nó chứa một loại năng lượng tích cực đã bị phá hủy trong vụ cháy. Huyết Hồn chọn nó vì nó là vật chứa mạnh mẽ, nhưng trống rỗng về linh hồn."
Phó Kỳ nhìn Kiều An. Anh biết, sự hợp tác này là định mệnh.
"Được rồi, Kiều An. Chúng ta có hai mục tiêu," Phó Kỳ nói, mở Sổ Tay Người Gác Đêm. "Một: Giải mã Thứ Ba Chi Hội và triết lý của chúng. Hai: Tìm vị trí của bức tượng Huyết Hồn. Nó sẽ cần năng lượng để duy trì vật chứa."
Văn phòng nhỏ, cũ kỹ của Phó Kỳ giờ đây tràn ngập các bản đồ, tài liệu cảnh sát, và các biểu đồ chiêm tinh huyền bí của Kiều An.
Phó Kỳ cảm nhận được sự cộng hưởng mạnh mẽ giữa logic và trực giác. Anh tin rằng, cùng nhau, họ sẽ vén màn được bí ẩn kinh hoàng đang bao trùm Thành phố Sương Mù này.