Khi ánh mắt bức tượng Thiên thần lóe lên màu đỏ rực, một luồng năng lượng lạnh lẽo lan tỏa khắp nhà thờ, mạnh mẽ đến mức đèn pin của cảnh sát chập chờn rồi tắt hẳn.
Lâm Phong cười điên dại: "Hắn đã trở lại! Con trai ta đã trở lại!"
Phó Kỳ biết rằng đây không phải là con trai Lâm Phong, mà là một thực thể ma quỷ đã được hồi sinh bằng máu và tri thức. Anh không do dự, bắn hai phát súng thẳng vào đầu bức tượng.
Viên đạn va vào đá cẩm thạch tạo ra tiếng "ken két" chói tai, nhưng không gây ra bất kỳ vết nứt nào. Bức tượng, giờ đã được "sống lại," bắt đầu rung lắc dữ dội.
Kiều An hét lên: "Không được bắn! Hắn không phải là vật thể, hắn là năng lượng tập trung! Anh chỉ khiến hắn mạnh hơn!"
Bức tượng từ từ ngẩng đầu lên, ánh mắt đỏ rực khóa chặt lấy Phó Kỳ. Đột nhiên, nó nhảy khỏi bục tế lễ đổ nát, di chuyển với tốc độ phi thường, đâm xuyên qua khung cửa sổ kính màu vỡ nát của nhà thờ.
"Hắn đang trốn thoát! Mau đuổi theo!" Phó Kỳ hét lên, vứt khẩu súng, lao theo hướng bức tượng.
Trần Thiếu Đình và các đồng nghiệp khác nhanh chóng khống chế Lâm Phong, người vẫn đang cười trong điên loạn.
Phó Kỳ và Kiều An chạy ra khỏi nhà thờ. Bức tượng Thiên thần đang di chuyển một cách kỳ lạ trên con đường rải sỏi, không hề bị ảnh hưởng bởi trọng lực hay địa hình. Nó lao thẳng vào màn sương mù dày đặc của Thành phố Sương Mù và biến mất.
"Hắn sẽ tìm nơi ẩn náu. Một nơi có nguồn năng lượng tương đồng," Kiều An nói, thở dốc.
Phó Kỳ nhìn vào cuốn Sổ Tay Người Gác Đêm của mình, ghi lại ký hiệu S
3
lần cuối. Anh biết, vụ án này mới chỉ bắt đầu.
Lâm Phong, kẻ giết người, đã bị bắt. Nhưng Huyết Hồn, mối đe dọa thực sự, vẫn còn lẩn khuất.