Giáo sư Lâm Phong, giờ đây với đôi mắt đỏ rực và điên loạn, nhìn thẳng vào Phó Kỳ.
"Phó Kỳ! Kẻ Ngoại Đạo! Ngươi là người đã phá hủy Nghi thức của ta ba năm trước!" Lâm Phong gầm lên, giọng hắn đầy căm hận.
Phó Kỳ hiểu ra. Vụ án ba năm trước (nạn nhân số 1) không phải là thất bại, mà là một sự can thiệp khiến Lâm Phong không thể hoàn thành nghi thức.
"Nạn nhân ba năm trước... là con trai ông?" Phó Kỳ lạnh lùng hỏi.
Lâm Phong cười điên dại: "Con trai ta! Hắn đã tìm ra bí mật của Thứ Ba Chi Hội, và hắn đã trở thành vật dẫn hoàn hảo! Nhưng ngươi đã làm gián đoạn, khiến linh hồn của nó mắc kẹt giữa hai thế giới!"
Kiều An tiến lên, cố gắng dùng lý trí để đối thoại. "Thầy Lâm, đây là sự mê tín cuồng loạn! Không có hồi sinh! Thầy đã giết người để cố gắng sửa chữa sai lầm của chính mình!"
"Ngươi sai rồi, Kiều An!" Lâm Phong chỉ tay vào bồn máu đang bốc hơi. "Lý Minh và Hàn Duy là vật dẫn Thứ Ba! Máu và tri thức của họ sẽ đưa linh hồn con ta trở lại! Và bây giờ, chỉ còn thiếu vật hy sinh cuối cùng!"
Lâm Phong đột ngột ném chiếc lưỡi liềm bằng đồng vào Trần Thiếu Đình. Trần Thiếu Đình kịp thời tránh được, nhưng chiếc lưỡi liềm cắm sâu vào bục gỗ.
Phó Kỳ bắn một phát súng vào cánh tay Lâm Phong, buộc hắn phải lùi lại.
Lâm Phong, dù bị thương, vẫn hét lên: "Không ai có thể ngăn cản được! Con ta sẽ trở lại! Huyết Hồn của hắn đang tìm kiếm một cơ thể mới!"
Đột nhiên, làn khói máu đỏ sậm từ bồn đá bắt đầu cuộn lại, tạo thành một hình xoắn ốc mờ ảo trên không trung, rồi lao thẳng về phía Kiều An.
Phó Kỳ vội vã đẩy Kiều An ra, nhưng anh chỉ kịp thấy một bóng đen lướt qua. Huyết Hồn đã không chọn cô, mà nó lao thẳng vào một mục tiêu khác, đang đứng ở góc nhà thờ: Một bức tượng Thiên thần bằng đá cẩm thạch đã bị phong tỏa trong nhiều năm.
Bức tượng rung lên dữ dội. Trong khoảnh khắc tiếp theo, ánh mắt của bức tượng Thiên thần bỗng nhiên lóe lên một màu đỏ rực. Linh hồn đã tìm thấy vật chứa!