Phó Kỳ và Kiều An bắt đầu làm việc trong văn phòng tạm thời của Phó Kỳ. Anh là lý trí, cô là trực giác.
"Nếu Nghi thức chưa hoàn chỉnh, kẻ giết người sẽ cần một nạn nhân thứ hai," Phó Kỳ suy luận logic. "Lý Minh là sinh viên, sống cô lập, dễ tiếp cận. Chúng ta cần tìm ra mẫu số chung của nạn nhân kế tiếp."
Kiều An nghiên cứu sổ tay của Lý Minh và các bài báo về các vụ mất tích cũ mà Lý Minh đã đánh dấu.
"Không phải mẫu số chung, mà là Nguyên tắc Thứ Ba," Kiều An nói, chỉ vào một biểu đồ chiêm tinh cũ. "Tổ chức này dựa trên triết lý tam giác. Nghi thức cần ba vật hiến tế để hoàn thành."
Cô chỉ ra một chi tiết đáng sợ: Nạn nhân ba năm trước (vụ án khiến Phó Kỳ rời khỏi ngành) cũng là một sinh viên có sở thích nghiên cứu văn hóa cổ. Và anh ta cũng chết do mất máu trong phòng kín, với một ký hiệu tương tự (chỉ khác ở chi tiết mắt xích).
"Nạn nhân ba năm trước là người thứ nhất. Lý Minh là người thứ hai," Kiều An kết luận. "Kẻ giết người đang hoàn thiện chuỗi sự kiện, nhưng có lẽ đã thất bại ba năm trước do một lỗi kỹ thuật nào đó, khiến anh ta phải chờ đợi lâu để thực hiện lại."
"Vậy nạn nhân thứ ba sẽ là ai?" Phó Kỳ hỏi, ngón tay anh gõ nhẹ lên bàn.
Kiều An tập trung nhìn vào bức ảnh của Lý Minh và nạn nhân cũ. Cô cảm thấy một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng.
"Cả hai đều có một đặc điểm chung: họ là người giữ bí mật. Họ đều đang nghiên cứu về Thứ Ba Chi Hội," Kiều An nói. "Nạn nhân tiếp theo sẽ là một người đang điều tra tổ chức này, hoặc người đang giữ một bí mật lớn có thể phơi bày chúng."
Phó Kỳ chợt nhớ đến lời Trần Thiếu Đình: "Rất giống vụ ba năm trước." Nếu vụ án ba năm trước là nạn nhân số 1, và Lý Minh là số 2, vậy nạn nhân số 3 sẽ là...
"Chắc chắn có người thứ ba đang điều tra tổ chức này. Hoặc là người liên lạc của Lý Minh," Phó Kỳ suy luận. "Chúng ta phải tìm người đó trước kẻ giết người."
Anh nhìn Kiều An. Sự hợp tác đã được thiết lập. Logic và Bí ẩn đã bắt tay nhau để truy đuổi một kẻ giết người được ẩn mình dưới lớp vỏ của một nghi thức cổ đại.