Thành phố S về đêm được bao phủ bởi những ánh đèn neon lộng lẫy, nhưng bên trong phòng Tổng thống của khách sạn Grand không khí lại đặc quánh sự ngột ngạt. Diệp Chi đứng lặng bên khung cửa sổ sát đất, nhìn xuống dòng xe cộ li ti như những con kiến dưới kia. Trên người cô vẫn là bộ váy cưới đuôi cá của Vera Wang, hàng ngàn viên pha quý hiếm đính thủ công trên váy lấp lánh như muốn mỉa mai thân phận "món hàng" của cô lúc này.
Đúng một năm trước, Diệp thị còn là đế chế dệt may hàng đầu, vậy mà giờ đây, sau một cú lừa ngoạn mục từ đối tác nước ngoài, gia đình cô đứng bên bờ vực phá sản. Cách duy nhất để cứu vãn hàng ngàn công nhân và danh dự của cha cô chính là bản hợp đồng hôn nhân này.
Cánh cửa gỗ sồi nặng nề mở ra rồi đóng sầm lại. Không cần quay đầu, Diệp Chi cũng ngửi thấy mùi hương gỗ đàn hương quen thuộc quyện với chút vị rượu mạnh quen thuộc. Đó là mùi của Phó Kình – kẻ thù truyền kiếp trên thương trường, và giờ đây, là chồng hợp pháp của cô.
"Nhìn đủ chưa? Hay cô đang hối hận vì cái giá năm trăm tỷ vẫn còn quá rẻ?"
Giọng nói trầm thấp, mang theo sự lạnh lùng thấu xương vang lên ngay sau lưng. Diệp Chi xoay người lại, đôi mắt phượng nhìn thẳng vào người đàn ông đang thong thả tháo chiếc cà vạt lụa. Phó Kình cao lớn, bộ vest thủ công ôm sát bờ vai rộng và lồng ngực vững chãi. Gương mặt anh ta đẹp như tạc tượng, nhưng ánh mắt lại sắc sảo như muốn lột trần mọi tâm tư của người đối diện.
"Phó tổng nói đùa rồi. Với một kẻ buôn bán như anh, năm trăm tỷ để mua được sự phục tùng của con gái đối thủ, chẳng phải là món hời nhất đời anh sao?"
Phó Kình nhếch môi, nụ cười không chạm đến đáy mắt. Anh tiến lại gần, từng bước chân nện xuống thảm như gõ vào trái tim đang run rẩy của Diệp Chi. Anh dừng lại khi khoảng cách giữa hai người chỉ còn vài centimet.
"Sự phục tùng? Diệp Chi, cô nghĩ mình có gì để tôi phải mua sự phục tùng? Tôi muốn là muốn sự nhục nhã của nhà họ Diệp khi thấy con gái mình phải quỳ dưới chân tôi."
Anh đột ngột vươn tay, bóp chặt lấy cằm cô, ép cô phải ngẩng gương mặt xinh đẹp nhưng tái nhợt lên. Ngón tay cái thô ráp miết mạnh lên đôi môi đỏ mọng, tàn nhẫn và đầy tính chiếm hữu.
"Đừng quên điều khoản thứ nhất trong hợp đồng. Cô phải thực hiện đầy đủ nghĩa vụ của một người vợ. Mà nghĩa vụ đó... bắt đầu từ đêm nay."
Diệp Chi run lên, hơi thở hổn hển: "Phó Kình, anh đừng quá đáng! Trong hợp đồng ghi rõ là chúng ta không..."
"Hợp đồng?" Phó Kình cười lạnh, anh lôi từ trong túi áo ra một tờ giấy, chính là bản thỏa thuận "không xâm phạm" mà cô đã dày công soạn thảo. Trước ánh mắt bàng hoàng của cô, anh thản nhiên xé vụn nó, những mảnh giấy trắng rơi lả tả như tuyết đầu mùa. "Trong thế giới của tôi, luật lệ do tôi viết ra."
Dứt lời, anh cúi xuống, thô bạo chiếm lấy đôi môi cô trong một nụ hôn mang tính trừng phạt. Không có sự ngọt ngào, chỉ có sự va chạm gay gắt của răng và lưỡi. Diệp Chi vùng vẫy, đôi tay nhỏ bé đấm vào ngực anh, nhưng chút sức lực đó chỉ càng làm bùng lên ngọn lửa dục vọng đen tối trong mắt người đàn ông.
Phó Kình một tay giữ chặt hai cổ tay cô trên đỉnh đầu, tay kia luồn ra sau lưng, dứt khoát kéo khóa váy cưới. Tiếng "xoẹt" khô khốc vang lên, chiếc váy đắt đỏ tuột xuống, để lộ làn da trắng như sứ và bộ đồ lót ren đen đầy khiêu khích mà mẹ chồng cô đã ép cô mặc.
"Buông tôi ra... Phó Kình, anh là đồ khốn nạn!"
"Mắng đi. Càng mắng, tôi càng muốn thấy cô khóc lóc cầu xin dưới thân tôi."
Anh bế bổng cô lên, ném mạnh xuống chiếc giường Kingsize rộng lớn. Ánh đèn chùm pha lê phía trên tỏa ra thứ ánh sáng mờ ảo, phản chiếu hai cơ thể đang giằng co. Đêm nay, lửa đã bắt đầu bén vào rơm, và bản hợp đồng hôn nhân trị giá năm trăm tỷ chính thức biến thành một xiềng xích dục vọng không có lối thoát.