MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSự Chiếm Hữu Của Tổng Tài Ác MaChương 2

Sự Chiếm Hữu Của Tổng Tài Ác Ma

Chương 2

932 từ · ~5 phút đọc

Cả đêm hôm qua đối với Diệp Chi giống như một cơn ác mộng kéo dài không dứt. Khi ánh nắng ban mai rọi qua khe rèm, cô khẽ cựa mình và lập tức cảm nhận được cơn đau buốt truyền đến từ mọi tế bào trên cơ thể. Những dấu vết xanh tím trên làn da trắng ngần là minh chứng cho sự thô bạo của Phó Kình đêm qua.

Bên cạnh đã lạnh ngắt từ lâu. Cô cố gượng dậy, bước vào phòng tắm để tẩy rửa mùi hương nam tính vẫn còn vương lại. Nhìn vào gương, đôi mắt cô sưng húp, môi dưới vẫn còn vết rách nhỏ do anh cắn. Diệp Chi tự nhủ mình phải mạnh mẽ, cô không được phép gục ngã, ít nhất là khi dự án của Diệp thị chưa hoàn toàn được giải cứu.

Mười lăm phút sau, Diệp Chi bước xuống lầu trong bộ váy công sở kín cổng cao tường màu xanh nhạt. Tại bàn ăn dài của nhà họ Phó, bầu không khí yên tĩnh đến mức nghe rõ tiếng muỗng nĩa chạm vào sứ.

Mẹ của Phó Kình – bà Trịnh Thục Vân – đang ngồi ở vị trí chủ tọa, gương mặt sắc sảo và quý phái đầy vẻ nghiêm nghị. Bên cạnh là Phó Giao, cô em chồng nổi tiếng là kẻ hống hách. Phó Kình ngồi đối diện, anh đang thản nhiên đọc báo, trên người là bộ suit đen phẳng phiu như thể đêm cuồng loạn vừa rồi chưa từng xảy ra.

"Dậy rồi đấy à? Con gái nhà họ Diệp thật là có giáo dục, ngày đầu làm dâu mà để cả nhà chồng phải ngồi đợi ăn sáng."

Bà Vân không thèm ngước mắt lên, giọng nói đều đều nhưng đầy tính sát thương. Diệp Chi khựng lại một chút rồi bình tĩnh ngồi xuống vị trí bên cạnh Phó Kình: "Con xin lỗi mẹ, hôm qua con hơi mệt nên dậy muộn."

"Mệt?" – Phó Giao nhếch môi, ánh mắt đầy sự giễu cợt nhìn vào chiếc khăn lụa quấn quanh cổ Diệp Chi – "Chắc là đêm qua anh trai em hành hạ chị dữ lắm nhỉ? Cũng đúng thôi, bỏ ra năm trăm tỷ để mua một con búp bê về, cũng phải 'sử dụng' cho đáng đồng tiền bát gạo chứ."

Cả bàn ăn chìm vào im lặng. Diệp Chi siết chặt nắm đấm dưới gầm bàn, gương mặt cô tái đi vì nhục nhã. Cô nhìn sang Phó Kình, hy vọng anh sẽ nói một lời nào đó, dù là nhỏ nhất. Nhưng anh vẫn thản nhiên cắt miếng bít tết, đôi mắt không rời khỏi mặt báo.

Bà Vân đặt tách trà xuống, tiếng gốm sứ va chạm vang lên khô khốc: "Giao Giao nói không sai. Diệp Chi, cô nên hiểu rõ vị trí của mình. Cô ở đây là để bù đắp cho những lỗi lầm mà cha cô đã gây ra. Đừng tưởng có cái danh Phó phu nhân thì có thể lên mặt. Ở nhà họ Phó, cô chỉ là một món nợ chưa trả xong."

Diệp Chi hít một hơi thật sâu, cô ngẩng cao đầu, ánh mắt sắc sảo nhìn thẳng vào bà Vân: "Thưa mẹ, con kết hôn với anh Kình dựa trên bản hợp đồng thương mại giữa hai tập đoàn. Con tôn trọng mẹ vì anh ấy, nhưng con không ở đây để làm bao cát cho mọi người xả giận. Nếu mẹ cảm thấy không hài lòng, con có thể dời đi ngay lập tức."

"Cô..." – Bà Vân đập bàn đứng dậy, gương mặt đỏ bừng vì tức giận.

Lúc này, Phó Kình mới từ tốn gấp tờ báo lại. Anh ngước mắt nhìn Diệp Chi, ánh mắt lạnh lùng nhưng sâu thẳm ẩn chứa một tia thích thú trước sự quật cường của cô.

"Được rồi." – Giọng anh trầm thấp, đầy uy lực khiến bà Vân cũng phải dịu lại – "Ăn sáng đi. Diệp Chi, lát nữa em đi cùng tôi đến công ty. Có một số điều khoản trong dự án dệt may cần em ký xác nhận."

Nói xong, anh quay sang nhìn mẹ mình: "Mẹ, dù sao cô ấy cũng mang họ Phó rồi. Những lời xúc phạm đó, sau này đừng để con nghe thấy lần thứ hai. Người của Phó Kình, chỉ có tôi mới được phép bắt nạt."

Lời nói của anh vừa như bảo vệ, lại vừa như một lời khẳng định quyền sở hữu đầy tàn nhẫn. Diệp Chi cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. Người đàn ông này, lúc thì đẩy cô vào địa ngục, lúc lại kéo cô lên bằng một bàn tay đầy gai nhọn.

Khi hai người rời khỏi biệt thự để lên xe đến công ty, Phó Kình đột ngột áp sát cô vào cửa xe, bàn tay anh bóp nhẹ lấy cằm cô: "Màn đối đáp vừa rồi khá lắm. Nhưng đừng lầm tưởng tôi đang đứng về phía em. Tôi chỉ không muốn món hàng của mình bị người khác làm hỏng trước khi tôi kịp chán thôi."

Diệp Chi cười nhạt, đôi mắt phượng tràn đầy sự khiêu khích: "Vậy thì Phó tổng nên giữ tôi cho kỹ. Vì một khi tôi đã chán trò chơi này, năm trăm tỷ của anh cũng không giữ được tôi đâu."

Phó Kình nheo mắt, ngón tay anh lướt nhẹ trên vết rách ở môi cô, một luồng dục vọng lại bắt đầu trỗi dậy: "Vậy sao? Vậy thì chúng ta xem... tối nay em còn mạnh miệng được như thế này không."