Tập đoàn Phó thị tọa lạc tại trung tâm tài chính, một tòa nhà chọc trời bọc kính xanh thẫm uy nghiêm. Diệp Chi bước xuống xe, cơn đau âm ỉ ở thắt lưng khiến bước chân cô hơi khựng lại, nhưng ngay lập tức cô lấy lại phong thái của một tổng giám đốc. Cô không thể để nhân viên của Phó Kình nhìn thấy sự yếu đuối của mình.
Phó Kình đi phía trước, bóng lưng cao lớn của anh tỏa ra áp lực khiến ai nấy đều phải cúi đầu chào. Vừa bước vào sảnh lớn, một bóng dáng thanh mảnh trong bộ váy công sở bó sát đã tiến lại gần.
"Phó tổng, anh đã đến rồi. Lịch họp với bên dệt may đã được sắp xếp vào mười giờ sáng nay."
Đó là Nhã – thư ký riêng của Phó Kình. Cô ta có gương mặt thanh tú, dịu dàng, nhưng ánh mắt khi lướt qua Diệp Chi lại ẩn chứa một sự thù địch không hề che giấu. Nhã đã ở bên cạnh Phó Kình năm năm, ai cũng ngỡ cô ta sẽ là Phó phu nhân tương lai, cho đến khi Diệp Chi xuất hiện cùng bản hợp đồng hôn nhân chớp nhoáng.
Phó Kình khẽ gật đầu, sau đó chỉ tay về phía Diệp Chi: "Sắp xếp cho Diệp tổng một bàn làm việc ngay trong phòng của tôi. Từ nay cô ấy sẽ trực tiếp giám sát dự án liên doanh."
Nhã sững sờ, nụ cười trên môi hơi cứng lại: "Nhưng thưa Phó tổng, phòng làm việc của anh vốn không cho phép người ngoài..."
"Cô ấy là vợ tôi, không phải người ngoài." – Phó Kình ngắt lời, giọng điệu không cho phép tranh cãi.
Diệp Chi nhướn mày, cô biết anh ta không phải vì yêu thương mà muốn cô ngồi đó. Anh ta muốn đặt cô dưới tầm mắt để dễ bề kiểm soát và nhục mạ bất cứ lúc nào.
Bên trong phòng làm việc rộng lớn, Nhã mang vào một tách cà phê đen không đường đặt trước mặt Phó Kình, sau đó quay sang Diệp Chi với nụ cười giả tạo: "Xin lỗi Diệp tổng, tôi không biết khẩu vị của cô. Hay là cô tự xuống căn tin mua nhé? Tôi bận chuẩn bị tài liệu cho Phó tổng rồi."
Đây rõ ràng là một cú "dằn mặt" công khai. Phó Kình ngồi sau bàn làm việc, tựa lưng vào ghế da, đôi mắt sâu hoắm nhìn Diệp Chi như đang chờ đợi xem cô sẽ xử lý thế nào. Anh không hề có ý định bênh vực vợ mình.
Diệp Chi khẽ cười, cô đứng dậy bước đến cạnh bàn làm việc của Phó Kình, thản nhiên cầm lấy tách cà phê của anh lên nhấp một ngụm rồi nhăn mặt: "Cà phê nguội rồi, lại còn quá đắng. Thư ký Nhã, làm việc năm năm mà vẫn không nắm được nhiệt độ nước sao?"
Nhã tái mặt: "Cô..."
Diệp Chi đặt tách cà phê xuống, quay sang nhìn Phó Kình đầy khiêu khích: "Phó tổng, tôi thấy thư ký của anh có vẻ hơi mệt mỏi. Hay là để tôi pha cho anh một tách khác? Dù sao... hương vị 'người nhà' pha lúc nào cũng nồng nàn hơn, phải không?"
Phó Kình nheo mắt, một tia lửa nóng rực xẹt qua đáy mắt anh khi nhìn vào đôi môi đỏ mọng vừa chạm vào tách cà phê của mình. Anh trầm giọng: "Được, em pha đi."
Diệp Chi bước đến quầy bar nhỏ trong phòng, đôi tay thon dài thuần thục thao tác. Khi cô mang tách cà phê mới đến, cô cố tình cúi thấp người, để lộ xương quai xanh quyến rũ và mùi hương nước hoa nhẹ nhàng vây lấy anh. Cô đặt tách trà lên bàn, nhưng không buông tay ngay mà để ngón tay lướt nhẹ qua mu bàn tay Phó Kình.
"Của anh đây, chồng yêu."
Sự đụng chạm vô tình nhưng đầy cố ý khiến Phó Kình cứng người. Anh đột ngột nắm lấy tay cô, kéo mạnh khiến Diệp Chi ngã nhào vào lòng anh ngay trước mặt Nhã.
"Diệp Chi, em đang quyến rũ tôi ngay tại nơi làm việc sao?" – Anh thì thầm vào tai cô, bàn tay thô ráp đã luồn vào dưới lớp áo sơ mi, chạm vào làn da mịn màng ở eo cô.
Nhã đứng đó, tay siết chặt tập tài liệu đến mức nhăn nhúm. Cô ta nghiến răng, cố giữ giọng bình tĩnh: "Phó tổng, các cổ đông đang đợi ở phòng họp."
Phó Kình vẫn không buông Diệp Chi ra, anh nhìn Nhã bằng ánh mắt lạnh lùng: "Ra ngoài đi. Năm phút nữa tôi ra."
Khi cánh cửa vừa đóng lại, Phó Kình lập tức ép Diệp Chi xuống mặt bàn làm việc gỗ mun sang trọng. Tài liệu bị hất văng xuống sàn. Anh nhìn cô với ánh mắt rực lửa: "Em tưởng dùng chút chiêu trò này là có thể qua mặt tôi? Em muốn đóng vai vợ hiền trước mặt Nhã để chứng tỏ điều gì?"
Diệp Chi quàng tay qua cổ anh, đôi mắt phượng đầy vẻ phong tình: "Tôi chỉ muốn nhắc nhở anh, trong lúc hợp đồng còn hiệu lực, anh là của tôi. Tôi không thích dùng chung đồ với người khác, dù chỉ là một ánh mắt của thư ký."
Phó Kình cười khàn đặc, nụ hôn nồng nhiệt và thô bạo lập tức ập xuống. Ngay tại nơi trang nghiêm này, sự căng thẳng của buổi họp sắp tới chỉ càng làm tăng thêm cảm giác kích thích tột độ. Anh muốn trừng phạt sự kiêu ngạo của cô, nhưng chính anh cũng đang dần lạc lối trong mê cung dục vọng mà cô tạo ra.