Buổi tối tại nhà hàng xoay bậc nhất thành phố S, ánh đèn pha lê lộng lẫy bao phủ lên bàn tiệc dành cho những "ông lớn" trong ngành. Phó Kình ngồi ở vị trí trung tâm, bên cạnh là Diệp Chi trong bộ váy đen ôm sát, cổ chữ V khoét sâu vừa đủ để khoe khéo sự quyến rũ chết người nhưng vẫn mang nét thanh cao.
Đối diện họ là Vương tổng – một gã trung niên bụng phệ, nổi tiếng hám sắc và là nhà cung cấp nguyên liệu thô duy nhất có thể cứu dự án dệt may của Diệp thị.
"Phó tổng thật đúng là có phúc, cưới được đóa hoa hồng gai xinh đẹp nhất giới kinh doanh." – Vương tổng cười hô hố, đôi mắt ti hí không ngừng quét qua lồng ngực phập phồng của Diệp Chi – "Nào, Diệp tổng, cô không định mời tôi một ly để bày tỏ thành ý sao?"
Diệp Chi mỉm cười chuyên nghiệp, cô nâng ly rượu vang đỏ lên: "Vương tổng quá khen rồi, ly này tôi kính ông, hy vọng hợp tác sắp tới sẽ suôn sẻ."
Cô định uống cạn, nhưng Vương tổng đã nhanh tay ngăn lại, bàn tay thô kệch của lão cố tình chạm vào những ngón tay thon dài của cô, mân mê đầy dâm đãng: "Uống như vậy thì chán quá. Hay là... Diệp tổng sang đây ngồi cạnh tôi, chúng ta vừa uống vừa bàn bạc về mức chiết khấu. Tôi hứa sẽ khiến cô 'hài lòng'."
Diệp Chi cứng người, nụ cười trên môi nhạt đi. Cô vô thức liếc nhìn Phó Kình. Anh vẫn thản nhiên lắc nhẹ ly rượu trong tay, ánh mắt lạnh lùng nhìn đi chỗ khác như thể chuyện vợ mình bị gạ gẫm là một vở kịch không liên quan đến mình.
Thấy Phó Kình không phản ứng, gã họ Vương càng được nước lấn tới. Lão đứng dậy, tiến sát lại phía Diệp Chi, một bàn tay thô bạo đặt lên đùi cô, vuốt ve lớp vải lụa mỏng manh rồi dần dần tiến vào sâu bên trong.
"Nào, đừng ngại. Phó tổng rộng lượng lắm, anh ấy chắc chắn không phiền nếu chúng ta 'giao lưu' một chút đâu, đúng không Phó tổng?"
Diệp Chi cảm thấy một luồng điện nhục nhã chạy dọc sống lưng. Cô nghiến răng, giọng run lên vì tức giận: "Vương tổng, xin ông tự trọng."
"Tự trọng? Cô em à, Diệp thị đang nằm trong tay tôi đấy. Chỉ cần tôi gật đầu, cha cô sẽ không phải vào tù. Cô nghĩ mình còn giá trị gì khác ngoài cái thân xác này sao?"
Bàn tay lão ta bóp mạnh lấy đùi cô. Diệp Chi định đứng dậy tát cho lão một cái thì "cạch" một tiếng, ly rượu trong tay Phó Kình bị đặt mạnh xuống bàn, vỡ nát thành từng mảnh.
Không khí trong phòng vip ngay lập tức đóng băng. Phó Kình đứng dậy, bóng hình cao lớn che khuất cả ánh đèn trần. Anh bước vòng qua bàn, túm lấy cổ áo Vương tổng, nhấc bổng gã ta lên khỏi ghế.
"Phó... Phó tổng, anh làm gì vậy? Tôi chỉ đùa một chút..." – Gã họ Vương lắp bắp, gương mặt thịt béo run rẩy.
"Đùa?" – Giọng Phó Kình trầm đục như tiếng sấm trước cơn bão – "Tay nào của ông vừa chạm vào cô ấy?"
"Tôi... tôi..."
"Rắc!"
Một tiếng xương gãy khô khốc vang lên hòa cùng tiếng la hét thảm thiết của Vương tổng. Phó Kình đã bẻ ngoặt cổ tay lão ta một cách tàn nhẫn. Anh ném lão xuống sàn như ném một đống rác thải, sau đó rút khăn tay ra lau sạch từng ngón tay mình.
"Dự án này tôi không cần nữa. Ngày mai, tôi sẽ đảm bảo công ty của ông biến mất khỏi thành phố này."
Nói xong, anh quay sang túm lấy tay Diệp Chi, thô bạo lôi cô ra khỏi nhà hàng. Anh ném cô vào ghế sau chiếc Rolls-Royce, ra lệnh cho tài xế xuống xe rồi đóng sầm cửa lại.
"Phó Kình, anh buông tôi ra! Anh làm tôi đau!" – Diệp Chi hét lên, nước mắt uất ức cuối cùng cũng rơi xuống.
"Đau? Lúc lão ta sờ đùi em, sao em không biết đau? Em định dùng cái thân xác này để đổi lấy dự án đó thật à?" – Phó Kình điên cuồng gầm lên, anh ép cô xuống ghế da, đôi mắt đỏ ngầu vì ghen tuông và giận dữ.
"Chẳng phải đó là điều anh muốn sao? Anh muốn tôi bị sỉ nhục, muốn tôi thấy mình rẻ mạt!"
"Đúng! Tôi muốn em nhục nhã, nhưng chỉ được phép nhục nhã trước mặt tôi!"
Phó Kình thô bạo xé toạc phần vai váy của cô. Anh không cho cô cơ hội phản kháng, nụ hôn nồng mùi rượu và sự chiếm hữu điên cuồng ập xuống. Ngay trong không gian chật hẹp của chiếc xe đang đỗ bên đường, anh trút hết cơn giận lên cơ thể cô. Sự đau đớn và khoái cảm đan xen tạo nên một cảm giác điên rồ.
Đêm nay, Diệp Chi nhận ra một điều đáng sợ: Người đàn ông này không chỉ muốn thể xác của cô, anh ta muốn nghiền nát tâm hồn cô, bắt cô phải hoàn toàn lệ thuộc vào sự tàn nhẫn của mình.