Ánh sáng mờ nhạt của buổi sớm len lỏi qua tấm kính xe hơi đã mờ hơi nước. Diệp Chi tỉnh dậy với cảm giác rệu rã, chiếc áo vest của Phó Kình đang khoác trên người cô, che đi bộ váy rách rưới thảm hại. Người đàn ông kia đã đi từ lâu, chỉ còn lại sự yên lặng đến đáng sợ và mùi gỗ đàn hương vương vấn.
Cô trở về biệt thự, tắm rửa sạch sẽ để gột rửa đi những dấu vết của đêm qua. Khi bước xuống lầu, cô tình cờ nghe được cuộc điện thoại của trợ lý Lý từ phòng làm việc của Phó Kình: "Vâng thưa sếp, Vương thị đã bị phong tỏa toàn bộ tài sản. Gã họ Vương đó sẽ không bao giờ nhìn thấy ánh mặt trời ở thành phố S này nữa."
Diệp Chi đứng chôn chân tại chỗ. Chỉ trong một đêm, một gã khổng lồ ngành nguyên liệu đã sụp đổ. Sự tàn nhẫn của Phó Kình khiến cô rùng mình, nhưng sâu thẳm trong lòng, một cảm giác được bảo vệ mà cô cố phủ nhận lại trỗi dậy.
Đợi trợ lý Lý rời đi, Diệp Chi bước vào phòng làm việc của anh. Cô muốn tìm lại bản danh sách nhà cung cấp thay thế cho Diệp thị. Khi đang lục tìm trên bàn, cô vô tình làm rơi một chiếc chìa khóa nhỏ bằng đồng. Ánh mắt cô bị thu hút bởi ngăn kéo dưới cùng của chiếc tủ tài liệu gỗ mun – nơi duy nhất luôn bị khóa kín.
Bản năng thúc giục, Diệp Chi tra chìa khóa vào. "Cạch."
Ngăn kéo mở ra, không có tài liệu mật, không có con dấu tập đoàn. Bên trong chỉ có một chiếc hộp thiếc cũ kỹ đã sờn màu. Diệp Chi run rẩy mở nắp hộp.
Bên trong là một tấm ảnh được ép plastic cẩn thận. Trong ảnh là một cô gái mười bảy tuổi, mặc đồng phục học sinh, đang đứng dưới tán hoa phượng vĩ đỏ rực, nụ cười rạng rỡ như nắng hạ. Đó là cô – Diệp Chi của mười năm trước, trước khi sóng gió gia đình và sự lạnh lùng của giới kinh doanh nhào nặn cô thành một nữ cường nhân thép.
Phía sau tấm ảnh có dòng chữ nét mực đã phai theo thời gian: "Nắng hạ năm ấy, em là tất cả những gì tôi muốn chạm vào."
Tim Diệp Chi đập loạn nhịp. Mười năm trước? Lúc đó cô còn chưa biết Phó Kình là ai. Nhà họ Phó lúc ấy vẫn còn là một nhánh nhỏ lẻ, không thể so sánh với đại gia tộc họ Diệp. Tại sao anh lại có tấm ảnh này? Tại sao một kẻ máu lạnh như anh lại cất giữ ký ức về cô một cách trân trọng đến thế?
"Ai cho phép cô chạm vào đồ của tôi?"
Một giọng nói lạnh như băng vang lên từ phía cửa. Diệp Chi giật mình, tấm ảnh rơi khỏi tay xuống sàn nhà. Phó Kình đứng đó, gương mặt âm trầm, đôi mắt nhìn cô đầy sát khí. Anh bước tới, nhặt tấm ảnh lên bằng sự cẩn thận đến kỳ lạ, rồi nhìn cô bằng ánh mắt như muốn xé nát tâm can.
"Tôi... tôi chỉ vô tình tìm thấy..." – Diệp Chi lắp bắp, sự kiêu ngạo thường ngày biến mất.
Phó Kình tiến lại gần, ép cô vào cạnh bàn, tay nắm chặt tấm ảnh. Anh cười nhạt, nụ cười mang theo sự cay đắng và điên cuồng: "Vô tình? Diệp Chi, cô có biết tôi đã đợi ngày này bao lâu không? Mười năm. Mười năm nhìn cô cao cao tại thượng, mười năm nhìn cô khinh miệt những kẻ như tôi. Năm trăm tỷ đó không phải để cứu nhà họ Diệp, mà là để mua lại mười năm thanh xuân tôi bị cô phớt lờ."
"Anh nói gì tôi không hiểu... Chúng ta đâu có quen biết từ trước?"
"Cô không nhớ là đúng." – Phó Kình bóp chặt cằm cô, ép cô phải nhìn vào sự hận thù lẫn khao khát trong mắt anh – "Vì tiểu thư nhà họ Diệp làm sao nhớ được một thằng nhóc nghèo khổ bị lũ bạn của cô bắt nạt sau trường học? Kẻ mà cô đã ném cho một chiếc khăn tay rồi thản nhiên rời đi như ban phát lòng thương hại?"
Diệp Chi bàng hoàng. Một mảnh ký ức vụn vỡ hiện về. Cậu thiếu niên gầy gò, đầy vết thương... chiếc khăn tay thêu chữ "Chi"...
"Hóa ra... anh kết hôn với tôi để trả thù cho sự khinh miệt đó?"
Phó Kình đột ngột kéo cô vào lòng, hơi thở nóng rực phả vào mặt cô, giọng anh khàn đục: "Trả thù? Không, tôi muốn nhiều hơn thế. Tôi muốn cô phải nhớ lại từng chút một, muốn đôi mắt này chỉ được phép nhìn tôi, muốn cơ thể này chỉ được phép rung động vì tôi. Cô nợ tôi một đời, Diệp Chi."
Nói xong, anh thô bạo đẩy cô lên mặt bàn làm việc, giữa mớ tài liệu hỗn độn. Anh không cho cô giải thích, không cho cô trốn chạy. Nụ hôn lần này không chỉ có dục vọng, mà còn mang theo nỗi ám ảnh của mười năm chờ đợi. Sự thật về quá khứ như một loại độc dược, khiến sự tiếp xúc giữa hai người trở nên đau đớn nhưng cũng kích thích hơn bao giờ hết.