666 từ · ~4 phút đọc
Mưa rào trắng xóa cả thành phố S.
Trong căn biệt thự rộng lớn tại khu nhà giàu, không khí lạnh lẽo đến mức đáng sợ. Tô Nhiên ngồi lặng lẽ trên chiếc ghế sofa da đắt tiền, đôi mắt vô hồn nhìn vào màn hình điện thoại đang sáng rực.
Tiêu đề báo giải trí đập thẳng vào mắt cô: "Thẩm tổng của tập đoàn Thẩm Thị cùng 'ngọc nữ' màn ảnh vào khách sạn năm sao, nghi vấn rạn nứt hôn nhân."
Kèm theo đó là tấm ảnh Thẩm Dự đang che chở cho người phụ nữ kia dưới làn ô, góc nghiêng của anh vẫn lạnh lùng và hoàn hảo như thế, nhưng sự che chở đó chưa bao giờ dành cho cô — người vợ hợp pháp của anh suốt ba năm qua.
Tô Nhiên khẽ bật cười, nụ cười méo mó chứa đầy sự tự giễu. Ba năm, cô dùng cả thanh xuân để thắp ấm trái tim một tảng băng, để rồi nhận lại chỉ là sự phớt lờ và những vết sẹo tâm lý chồng chất.
Cạch.
Tiếng mở cửa khô khốc vang lên. Thẩm Dự bước vào, mang theo hơi lạnh của nước mưa và mùi nước hoa phụ nữ nồng nặc. Anh không thèm liếc nhìn cô một cái, vừa tháo cà vạt vừa sải bước về phía cầu thang.
"Thẩm Dự."
Giọng nói của cô khàn đặc, phá vỡ sự im lặng chết chóc.
Thẩm Dự dừng bước, đôi chân dài đứng khựng lại trên bậc thang thứ nhất. Anh quay đầu, đôi mắt sắc lẹm như dao găm nhìn về phía người phụ nữ nhỏ bé trong góc phòng.
"Chuyện gì?"
"Chúng ta ly hôn đi."
Không gian như đông cứng lại. Thẩm Dự hơi nheo mắt, sau đó anh thong thả bước xuống, tiến lại gần cô. Anh cúi thấp người, bàn tay thon dài đột ngột bóp chặt cằm Tô Nhiên, ép cô phải nhìn thẳng vào mình.
"Tô Nhiên, em lại giở trò gì nữa?" — Anh nhếch môi, nụ cười đầy sự khinh miệt — "Lấy chuyện ly hôn ra để dọa tôi? Em nghĩ mình đủ tư cách đó sao?"
Tô Nhiên cảm nhận được cơn đau nhói từ cằm, nhưng cô không lùi bước. Cô lấy từ trong túi xách ra một tờ giấy, đặt lên bàn trà.
"Đơn ly hôn tôi đã ký rồi. Tài sản tôi không cần một xu, chỉ cần anh ký tên, ngày mai chúng ta có thể đến cục dân chính."
Thẩm Dự buông cằm cô ra như thể vừa chạm vào một vật bẩn thỉu. Anh cầm tờ giấy lên, liếc nhìn chữ ký nắn nót của cô rồi bật cười thành tiếng. Tiếng cười đầy sự châm chọc.
"Rời khỏi Thẩm gia, em nghĩ mình là ai? Một kẻ mồ côi không nơi nương tựa, một người vợ chỉ biết ở nhà chờ chồng như em, ra ngoài kia liệu có sống nổi một ngày không?"
Anh rút chiếc bút máy trong túi áo, ký loẹt quẹt tên mình lên giấy mà không chút do dự. Động tác dứt khoát đến mức trái tim Tô Nhiên như bị xé toạc lần cuối.
Xoẹt.
Thẩm Dự ném tờ đơn vào người cô, những trang giấy trắng mỏng manh rơi lả tả xuống sàn nhà.
"Cầm lấy rồi cút đi cho khuất mắt tôi. Đừng có nửa đêm lại bò về đây quỳ xuống cầu xin tôi tha thứ."
Nói xong, anh quay lưng đi thẳng lên lầu, không một lần ngoảnh lại. Anh tin chắc rằng, chỉ cần ba ngày, người phụ nữ yếu đuối này sẽ phải khóc lóc quay về cầu xin sự bao bọc của anh.
Nhưng Thẩm Dự không thấy, trong bóng tối, Tô Nhiên đã đứng dậy. Cô không khóc. Cô bình thản nhặt tờ giấy lên, thu dọn chiếc vali nhỏ đã chuẩn bị sẵn ở góc khuất của sofa.
Tô Nhiên nhìn căn nhà mà mình từng coi là tổ ấm lần cuối, thì thầm rất nhỏ:
"Thẩm Dự, người phải quỳ xuống cầu xin... chưa chắc đã là tôi."