721 từ · ~4 phút đọc
Tiếng sấm nổ vang trời như muốn xé toạc không gian tĩnh mịch của khu biệt thự.
Tô Nhiên kéo chiếc vali nhỏ, bước ra khỏi cánh cửa gỗ nặng nề mà cô từng ngỡ là bến đỗ cả đời. Tiếng lạch cạch của bánh xe trên nền đá hoa cương nghe chói tai vô cùng, nhưng người đàn ông ở trên lầu vẫn không hề xuất hiện. Có lẽ, anh ta đang bận tẩy trần mùi nước hoa của người phụ nữ khác, hoặc đơn giản là chẳng buồn bận tâm xem cô đi đâu.
Nước mưa nhanh chóng thấm đẫm vai áo, cái lạnh thấu xương khiến cô rùng mình. Tô Nhiên không che ô, cô muốn nước mưa này gột rửa hết những vẩn đục, những nhẫn nhịn và cả tình yêu mù quáng mà cô đã dành cho Thẩm Dự suốt ngần ấy năm.
Ra đến cổng, cô dừng lại, rút điện thoại ra bấm một dãy số đã lâu không liên lạc.
"Dì Linh, là cháu... Vâng, cháu quyết định rồi. Cháu sẽ đi."
Đầu dây bên kia im lặng một lúc rồi thở dài: "Nhiên Nhiên, con chắc chắn chứ? Rời khỏi đó, con sẽ không còn gì cả."
Tô Nhiên nhìn vào ánh đèn vàng hắt ra từ cửa sổ phòng làm việc của Thẩm Dự trên tầng hai, đôi mắt vốn trong veo giờ chỉ còn một mảnh tàn tro:
"Cháu vốn dĩ đã chẳng có gì rồi. Ít nhất, giờ cháu còn có lại chính mình."
Trong lúc đó, Thẩm Dự đang đứng trước cửa sổ sát đất, tay cầm ly rượu vang đỏ thẫm. Anh nhìn thấy bóng dáng nhỏ bé ấy liêu xiêu dưới màn mưa, thấy cô bước lên một chiếc xe taxi rồi biến mất vào bóng tối của thành phố.
Anh siết chặt ly rượu, cơ mặt khẽ giật.
"Đi thật sao?"
Thẩm Dự nhếch môi, nốc cạn ly rượu chát đắng. Trong thâm tâm, anh vẫn giữ nguyên sự ngạo mạn của một kẻ nắm quyền: Để xem em chịu khổ được bao lâu. Không tiền bạc, không thế lực, không có Thẩm gia chống lưng... Tô Nhiên, em sẽ phải bò về đây sớm thôi.
Anh quay vào phòng, ném chiếc áo khoác sang một bên. Sự hiện diện của cô trong căn nhà này quá mờ nhạt, mờ nhạt đến mức anh tin rằng việc cô biến mất cũng giống như việc bỏ đi một món đồ trang trí cũ kỹ.
Nhưng Thẩm Dự đã lầm.
Đêm đó, lần đầu tiên anh không ngủ được. Không phải vì nhớ cô, mà vì căn nhà quá yên tĩnh. Không còn tiếng bước chân nhẹ nhàng pha cho anh tách trà gừng giải rượu, không còn ánh đèn ngủ ấm áp luôn chờ anh đến tận đêm khuya.
Sáng hôm sau.
Thẩm Dự bước xuống lầu theo thói quen. Anh ngồi vào bàn ăn, nhíu mày khi thấy bàn ăn trống trơn. Không có bữa sáng kiểu Tây nóng hổi, không có tờ báo tài chính được vuốt phẳng phiu đặt bên cạnh.
Quản gia bước tới, run rẩy nói: "Thưa Thẩm tổng... phu nhân đã đi từ đêm qua. Cô ấy... cô ấy không để lại bất cứ thứ gì, kể cả bộ trang sức cưới trong két sắt."
Thẩm Dự khựng lại, chiếc nĩa trong tay đập mạnh xuống bàn: "Tôi nói cô ấy nấu bữa sáng chưa? Đi tìm người giúp việc mới về đây."
"Nhưng..." Quản gia ngập ngừng, "Trước nay đều là phu nhân tự tay làm tất cả, cô ấy không cho người làm chạm vào đồ của ngài."
Thẩm Dự bỗng thấy lồng ngực mình nghẹn lại một nhịp. Sự chiếm hữu của anh đối với Tô Nhiên vốn là một thói quen hiển nhiên, giống như hít thở. Và giờ đây, khi bầu không khí ấy đột ngột bị rút cạn, anh bắt đầu cảm thấy khó thở mà không rõ nguyên nhân.
Anh lấy điện thoại, vào danh bạ, nhấn vào cái tên "Vợ".
“Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được...”
Thẩm Dự cười lạnh, ném điện thoại lên bàn: "Chặn số của tôi? Giỏi lắm, Tô Nhiên. Để tôi xem em cứng đầu được tới khi nào!"
Anh không biết rằng, ở một sân bay cách đó hàng trăm cây số, Tô Nhiên đã tháo thẻ SIM, ném nó vào thùng rác một cách dứt khoát.