906 từ · ~5 phút đọc
Một tuần trôi qua kể từ đêm mưa định mệnh đó.
Văn phòng chủ tịch tập đoàn Thẩm Thị nằm ở tầng cao nhất của tòa nhà chọc trời, nhìn xuống toàn cảnh thành phố S phồn hoa. Thẩm Dự ngồi sau bàn làm việc bằng gỗ mun, gương mặt lạnh lùng không chút cảm xúc, ngón tay thon dài gõ nhịp đều đặn lên mặt bàn.
Trợ lý Lâm bước vào, mồ hôi lạnh lấm tấm trên trán. Trong bảy ngày qua, áp suất không khí xung quanh chủ tịch dường như giảm xuống dưới mức đóng băng.
"Thẩm tổng, đây là lịch trình hội nghị ở cảng biển vào tối nay."
Thẩm Dự không nhìn lịch trình, anh hỏi một câu không liên quan: "Tìm thấy chưa?"
Trợ lý Lâm sững người, cúi đầu thấp hơn: "Vẫn chưa... Phu nhân đã xóa sạch mọi dấu vết. Các thẻ ngân hàng đứng tên cô ấy đều không có giao dịch, camera tại các bến xe cũng không thu được kết quả."
"Xóa sạch dấu vết?" Thẩm Dự nhếch môi, ánh mắt tràn ngập vẻ châm chọc. "Cô ta lấy đâu ra năng lực đó? Chắc chắn là có kẻ đứng sau giúp đỡ."
Trong suy nghĩ của Thẩm Dự, Tô Nhiên chỉ là một nhánh cỏ dại bám vào cây cổ thụ là anh để sống sót. Một người phụ nữ không nghề nghiệp, không quan hệ xã hội như cô, nếu không có kẻ "chống lưng", sao có thể thoát khỏi mạng lưới của anh?
"Tiếp tục điều tra. Đặc biệt là những gã đàn ông từng có ý đồ với cô ta."
Thẩm Dự gằn giọng, bàn tay siết chặt chiếc bút máy. Anh không thừa nhận mình đang lo lắng, anh chỉ coi đây là một cuộc truy đuổi món đồ chơi bỏ trốn. Cô ta dám ly hôn, dám chặn số anh, dám biến mất... tất cả chỉ là chiêu trò "lạt mềm buộc chặt" rẻ tiền để đòi hỏi nhiều sự quan tâm hơn mà thôi.
"Để xem cô ta trụ được bao lâu." Anh lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên sự tàn nhẫn. "Khi tiền trong túi cạn sạch, khi sự lạnh lẽo của thế gian vùi dập, cô ta sẽ phải bò về đây, quỳ dưới chân tôi mà khóc lóc thôi."
Buổi tối, Thẩm Dự trở về biệt thự.
Căn nhà vẫn lộng lẫy, nhưng sự trống vắng bắt đầu bủa vây lấy anh như một bóng ma. Anh bước vào phòng ngủ chính, mở tủ quần áo. Một nửa tủ trống rỗng, chỉ còn lại những bộ vest đen đơn điệu của anh. Mùi hương oải hương dịu nhẹ thường ngày của cô đã bị thay thế bằng mùi nước xịt phòng công nghiệp vô cảm.
Anh đi tới bàn trang điểm, nhìn vào ngăn kéo đang mở toang. Bên trong là chiếc nhẫn cưới kim cương cỡ lớn mà anh từng ném cho cô vào ngày kết hôn, nằm trơ trọi cùng bộ trang sức trị giá hàng chục tỷ đồng.
Cô không mang đi bất cứ thứ gì có giá trị.
Cơn giận dữ vô danh đột ngột bùng phát, Thẩm Dự vung tay hất văng lọ nước hoa trên bàn xuống đất. Tiếng pha lê vỡ vụn chói tai vang lên trong không gian tĩnh mịch.
"Tô Nhiên, em giỏi lắm! Thà chịu khổ bên ngoài chứ không chịu dùng tiền của tôi?"
Anh lấy điện thoại ra, lướt qua những bức ảnh trên báo về mình và những người phụ nữ khác. Trước đây, mỗi khi anh có tin đồn, Tô Nhiên sẽ lặng lẽ chuẩn bị canh giải rượu, ánh mắt đượm buồn nhưng chưa bao giờ trách móc. Anh đã quá quen với sự bao dung đó, đến mức coi nó là điều hiển nhiên.
Đúng lúc đó, điện thoại báo tin nhắn từ hội bạn thân giàu có: "Thẩm tổng, tối nay 'Kim Sắc' có hàng mới, ra giải khuây không? Nghe nói cậu vừa đuổi được 'vợ hiền' đi, phải ăn mừng chứ?"
Thẩm Dự nhếch môi lạnh lẽo, gõ lại một chữ: "Được."
Anh muốn chứng minh cho cả thế giới và chính mình thấy rằng, không có Tô Nhiên, cuộc sống của anh vẫn hoàn hảo, vẫn phóng túng và đầy quyền lực. Cô chỉ là một hạt bụi vô tình bay vào mắt anh, rửa trôi đi là xong.
Nhưng khi đứng giữa ánh đèn nhấp nháy và tiếng nhạc xập xình của bar Kim Sắc, giữa những người phụ nữ nóng bỏng đang cố gắng dán chặt vào người mình, Thẩm Dự lại cảm thấy một sự ghê tởm tột độ.
Mùi nước hoa nồng nặc của họ khiến anh nhớ đến mùi hương thanh khiết của cô. Sự lả lơi của họ khiến anh nhớ đến vẻ thẹn thùng của cô.
Thẩm Dự đẩy người phụ nữ đang định rót rượu cho mình ra, đứng dậy bỏ đi trong sự ngỡ ngàng của bạn bè.
Anh lái xe điên cuồng trên đường cao tốc, gió rít qua tai. Trong đầu anh chỉ còn lại một suy nghĩ duy nhất: Tô Nhiên, tốt nhất là em đừng để tôi bắt được. Nếu không, tôi sẽ nhốt em vào lồng kính, để em cả đời này cũng đừng hòng nghĩ đến hai chữ tự do.
Sự chiếm hữu của anh, hóa ra chưa bao giờ biến mất, nó chỉ đang chuyển hóa thành một thứ quái thai tàn bạo hơn dưới danh nghĩa của sự hận thù và khao khát.