MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSự Chiếm Hữu Muộn MàngChương 4: CUỘC SỐNG MỚI CỦA TÔ NHIÊN – SỰ BẮT ĐẦU TỪ ĐỐNG TRO TÀN

Sự Chiếm Hữu Muộn Màng

Chương 4: CUỘC SỐNG MỚI CỦA TÔ NHIÊN – SỰ BẮT ĐẦU TỪ ĐỐNG TRO TÀN

743 từ · ~4 phút đọc

Thành phố F, một nơi cách xa sự ồn ào và quyền lực của Thẩm Dự tại thành phố S.

Trong một căn hộ nhỏ nhưng ngập tràn ánh nắng, Tô Nhiên đang tỉ mẩn phác thảo những nét vẽ cuối cùng trên mặt giấy nhám. Tiếng bút chì sột soạt hòa cùng bản nhạc không lời êm dịu, tạo nên một không gian bình yên mà ba năm qua cô chưa từng có được.

Không còn những bộ váy thanh lịch nhưng gò bó để làm vừa lòng phu nhân Thẩm gia, cô mặc một chiếc sơ mi trắng rộng và quần jeans đơn giản, tóc búi cao tùy ý. Gương mặt cô không còn lớp trang điểm cầu kỳ để che đi sự mệt mỏi, thay vào đó là vẻ rạng rỡ, tự do đến lạ thường.

Cốc, cốc.

Dì Linh bước vào, trên tay bưng một bát canh hạt sen ấm nóng. Nhìn thấy những bản phác thảo trang sức lấp lánh trên bàn, bà không khỏi cảm thán:

"Nhiên Nhiên, dì không ngờ sau bao nhiêu năm bỏ dở, tay nghề của con vẫn tuyệt vời như vậy. Nếu không vì cuộc hôn nhân kia, có lẽ con đã sớm trở thành nhà thiết kế nổi tiếng rồi."

Tô Nhiên dừng bút, khẽ mỉm cười nhưng ánh mắt có chút trầm xuống:

"Dì à, đống tro tàn của quá khứ đôi khi lại là chất dinh dưỡng tốt nhất để bắt đầu lại. Cháu không tiếc ba năm đó, cháu chỉ tiếc mình đã nhận ra quá muộn."

Ba năm làm vợ Thẩm Dự, cô đã giấu đi tài năng hội họa của mình vì anh không thích cô lộ diện trước đám đông, anh muốn cô làm một "Thẩm phu nhân" ngoan ngoãn, đứng sau lưng anh như một cái bóng. Giờ đây, khi cái bóng ấy rời đi, nó đang dần trở thành một thực thể rực rỡ.

Tô Nhiên lấy từ trong ngăn kéo ra một chiếc hộp nhỏ bằng nhung đen. Bên trong không phải là kim cương đắt giá của Thẩm gia, mà là bản vẽ của bộ sưu tập mang tên "Tự Do". Đây là tâm huyết của cô trong suốt một tuần qua.

Cô gửi bản thảo qua email cho một cuộc thi thiết kế quốc tế dưới nghệ danh "N".

"Thẩm Dự luôn nói cháu không có anh ta thì không sống nổi." — Tô Nhiên vừa bấm nút gửi, vừa nói giọng kiên định — "Vậy cháu sẽ cho anh ta thấy, Tô Nhiên của ngày xưa đã chết trong đêm mưa đó rồi. Người đang sống hiện tại, không còn liên quan gì đến họ Thẩm nữa."

Tuy nhiên, cuộc sống mới không chỉ có màu hồng.

Buổi chiều, khi Tô Nhiên đi siêu thị mua sắm, cô vô tình nhìn thấy bản tin kinh tế trên chiếc TV lớn ngoài sảnh. Hình ảnh Thẩm Dự xuất hiện trong một cuộc họp báo, gương mặt anh vẫn lạnh lùng, cao ngạo như thế. Phóng viên hỏi về sự vắng mặt của Thẩm phu nhân trong các sự kiện gần đây, anh chỉ bình thản đáp: "Vợ tôi đang đi nghỉ dưỡng dài ngày."

Tô Nhiên đứng khựng lại giữa dòng người, bàn tay siết chặt túi đồ.

Nghỉ dưỡng? Anh ta vẫn muốn giữ cái vỏ bọc hôn nhân hoàn hảo đó để bảo vệ cổ phiếu tập đoàn sao? Hay anh ta vẫn tự tin rằng cô chỉ đang "đi chơi" vài ngày rồi sẽ về?

Một cảm giác nực cười trào dâng. Thẩm Dự vẫn luôn là Thẩm Dự, một kẻ tự phụ đến mức tàn nhẫn. Anh ta không bao giờ chấp nhận thất bại, và việc cô bỏ đi chính là một vết sẹo trong hồ sơ "bất bại" của anh ta.

Tô Nhiên quay lưng đi, không nhìn thêm một giây nào nữa. Cô biết, thế giới của cô và anh đã chính thức tách rời. Anh có sự cao ngạo của mình, cô có sự kiên cường của cô.

Đêm đó, Tô Nhiên nhận được phản hồi từ ban tổ chức cuộc thi thiết kế. Bản thảo của cô đã vượt qua hàng ngàn đối thủ để lọt vào vòng chung kết toàn cầu.

Dưới ánh đèn bàn leo lắt, Tô Nhiên vuốt ve bản vẽ của mình, thầm nhủ:

"Thẩm Dự, hãy cứ tận hưởng sự yên bình giả tạo của anh đi. Ngày chúng ta gặp lại, tôi sẽ không còn là người đứng dưới chân anh để ngước nhìn nữa."