MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSự Chiếm Hữu Muộn MàngChương 5: THẨM GIA THIẾU ĐI MỘT NGƯỜI VỢ "NGOAN NGOÃN"

Sự Chiếm Hữu Muộn Màng

Chương 5: THẨM GIA THIẾU ĐI MỘT NGƯỜI VỢ "NGOAN NGOÃN"

857 từ · ~5 phút đọc

Hai tuần kể từ ngày Tô Nhiên rời đi.

Biệt thự Thẩm gia vẫn sang trọng, lộng lẫy, nhưng không khí bên trong lại căng thẳng đến mức người làm trong nhà chẳng ai dám thở mạnh. Thẩm Dự ngồi ở đầu chiếc bàn dài trong phòng ăn, gương mặt âm trầm như mây đen trước bão.

Trước mặt anh là một đĩa bít tết được trang trí cầu kỳ bởi đầu bếp năm sao mới thuê về. Anh cắt một miếng, cho vào miệng, rồi ngay lập tức cau mày buông dao nĩa xuống. Tiếng kim loại va chạm với đĩa sứ vang lên chói tai.

"Quá chín. Đổi." – Giọng anh lạnh lùng không chút kiên nhẫn.

Đầu bếp mới run rẩy bưng đĩa đi. Thực tế, món ăn không hề tệ, thậm chí là hoàn hảo theo tiêu chuẩn nhà hàng. Nhưng Thẩm Dự lại cảm thấy vị của nó nhạt nhẽo, khô khốc. Anh đã quá quen với những món ăn thanh đạm nhưng đậm đà sự quan tâm của Tô Nhiên – người luôn biết chính xác anh thích độ chín của thịt ở mức nào, và luôn chuẩn bị một bát súp ấm để anh lót dạ sau mỗi buổi tiệc xã giao.

Trở về phòng làm việc, Thẩm Dự vứt tập hồ sơ lên bàn. Anh vươn tay định lấy tách trà, nhưng khi chạm vào, tách trà đã lạnh ngắt.

"Trợ lý Lâm!" – Anh quát lớn.

Trợ lý Lâm hớt hải chạy vào: "Dạ, Thẩm tổng có chuyện gì ạ?"

"Trà nguội rồi, cậu không biết sao?"

Trợ lý Lâm toát mồ hôi hột: "Dạ... mọi khi phu nhân luôn canh giờ ngài làm việc để mang trà nóng lên, còn dặn chúng tôi không được vào làm phiền..."

Thẩm Dự khựng lại. Bàn tay đang siết chặt tách trà khẽ run lên. Anh chợt nhận ra, sự "ngoan ngoãn" của Tô Nhiên mà anh từng khinh miệt, hóa ra lại là một tấm màng lọc tinh tế, giúp cuộc sống vốn dĩ đầy áp lực của anh trở nên êm ái hơn. Cô lẳng lặng sắp xếp lại đống tài liệu hỗn độn, cô nhớ rõ anh để bút máy ở đâu, cô biết loại tinh dầu nào giúp anh giảm đau đầu sau những cuộc họp kéo dài.

Giờ đây, sự hỗn loạn đang len lỏi vào từng ngóc ngách.

Đêm khuya, Thẩm Dự bị đánh thức bởi cơn đau dạ dày hành hạ - căn bệnh kinh niên của những người làm việc quá độ. Theo bản năng, anh xoay người sang bên cạnh, định gọi tên cô:

"Nhiên Nhiên, lấy cho anh viên thu..."

Lời chưa dứt, tay anh chạm vào khoảng đệm trống không, lạnh lẽo. Không có ai đáp lại. Không có hơi ấm dịu dàng thường ngày vội vã bật dậy đi lấy nước và thuốc cho anh.

Thẩm Dự ngồi bật dậy trong bóng tối, hơi thở dồn dập. Anh vò nát ga giường, ánh mắt đầy sự tức giận và... một chút hoảng loạn mà chính anh cũng không nhận ra.

"Tô Nhiên, em giỏi lắm. Em dùng cách này để trừng phạt tôi sao?"

Anh bật đèn, điên cuồng lục tìm trong ngăn kéo tủ đầu giường. Nhưng chẳng thấy thuốc đâu, chỉ có một tờ giấy nhỏ được dán lại từ lâu với nét chữ thanh mảnh của cô: "Nếu anh đau dạ dày khi em không có nhà, thuốc ở ngăn kéo thứ hai bên trái, nhớ uống nước ấm nhé."

Anh mở ngăn kéo thứ hai, lọ thuốc nằm ngay ngắn ở đó. Nhưng cảm giác chiến thắng khi tìm thấy thuốc không hề có, thay vào đó là một sự nhục nhã dâng trào. Dù cô đã đi, tầm ảnh hưởng của cô vẫn bao trùm lấy cuộc sống của anh, khiến anh giống như một kẻ tàn phế không có cô thì chẳng thể tự chăm sóc mình.

Sáng hôm sau, Thẩm Dự xuất hiện tại tập đoàn với đôi mắt vằn tia máu.

"Thẩm tổng, có tin tức về phu... à, về cô Tô rồi ạ." – Trợ lý Lâm báo cáo.

Thẩm Dự ngẩng đầu, ánh mắt sắc lẹm: "Nói."

"Người của chúng ta phát hiện cô ấy từng xuất hiện tại sân bay thành phố F, nhưng sau đó thì mất dấu. Có vẻ như cô ấy có người giúp đỡ để ẩn danh tính."

"Thành phố F?" – Thẩm Dự cười lạnh, nụ cười mang theo sự chiếm hữu điên cuồng – "Một thành phố nhỏ như vậy mà muốn giấu người của Thẩm Dự tôi? Chuẩn bị xe, tôi sẽ đích thân đi bắt cô ta về."

Anh không tin cô có thể rời bỏ anh. Anh vẫn tin rằng cô chỉ đang hờn dỗi, và chỉ cần anh xuất hiện, dùng quyền lực và sự áp chế của mình, cô sẽ lại là người vợ "ngoan ngoãn" luôn đứng sau lưng anh.

Nhưng Thẩm Dự không biết, ở thành phố F xa xôi ấy, Tô Nhiên vừa nhận được tấm vé mời đến buổi triển lãm trang sức quốc tế với tư cách là một trong những nhà thiết kế tiềm năng nhất.

Trò chơi trốn tìm này, chỉ mới bắt đầu thôi.