MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSự Chiếm Hữu Muộn MàngChương 6: CƠN THỊNH NỘ KHÔNG RÕ NGUYÊN DO CỦA THẨM TỔNG

Sự Chiếm Hữu Muộn Màng

Chương 6: CƠN THỊNH NỘ KHÔNG RÕ NGUYÊN DO CỦA THẨM TỔNG

927 từ · ~5 phút đọc

Thành phố F đón Thẩm Dự bằng một cơn mưa phùn ẩm ướt, khiến tâm trạng vốn đã tồi tệ của anh càng thêm bực bội.

Chiếc xe Rolls-Royce đen bóng dừng lại trước một khu chung cư cũ nhưng yên tĩnh. Thẩm Dự bước xuống, đôi giày da đắt tiền dẫm lên vũng nước đọng, vệt bùn lấm lem lên gấu quần tây phẳng phiu. Anh không quan tâm. Đôi mắt anh rực lửa, nhìn chằm chằm vào ô cửa sổ tầng ba mà cấp dưới vừa báo cáo.

"Thẩm tổng, theo định vị cuối cùng, cô Tô đã ở đây trong suốt hai tuần qua." – Trợ lý Lâm vừa che ô vừa run giọng báo cáo.

Thẩm Dự không nói một lời, sải bước lên cầu thang hành lang chật hẹp. Anh đã chuẩn bị sẵn hàng vạn câu mỉa mai, anh muốn nhìn thấy vẻ mặt hoảng hốt của Tô Nhiên khi bị anh tóm gọn. Anh muốn nói với cô rằng: Dù em có chạy đến chân trời góc bể, em vẫn chỉ là một con chim trong lồng của tôi.

Rầm!

Cánh cửa gỗ không khóa chặt bị Thẩm Dự dùng lực đẩy mạnh.

"Tô Nhiên, trò chơi kết thúc rồi. Theo tôi về!"

Giọng nói đầy uy quyền vang dội trong căn phòng nhỏ, nhưng đáp lại anh chỉ là sự im lặng đến đáng sợ. Căn phòng trống không. Ánh nắng yếu ớt của buổi chiều tà hắt qua cửa sổ, chiếu lên mặt bàn gỗ đã được lau chùi sạch sẽ.

Thẩm Dự sấn tới, anh lục tung phòng ngủ, phòng khách, thậm chí là nhà bếp. Nhưng không có ai. Trên giá treo đồ không còn một chiếc áo nào, trong phòng tắm khô khốc, ngay cả mùi hương oải hương quen thuộc cũng đã nhạt nhòa.

Dưới sàn nhà, bên cạnh bàn làm việc, chỉ còn lại một mẩu bút chì gãy và một tờ giấy nháp bị vò nát.

Thẩm Dự nhặt tờ giấy lên, mở ra. Đó là một bản phác thảo dang dở, hình ảnh một chú chim đang tung cánh thoát khỏi chiếc lồng vàng. Ở góc giấy, nét chữ thanh mảnh nhưng dứt khoát của Tô Nhiên ghi lại một dòng chữ duy nhất:

"Tự do — Giá của nó là sự lãng quên."

"Lãng quên?" Thẩm Dự lặp lại, tiếng cười trầm đục vang lên trong cổ họng nghe thật rợn người. "Em muốn lãng quên tôi để tìm tự do sao? Tô Nhiên, em nằm mơ!"

Anh vò nát tờ giấy trong lòng bàn tay, gân xanh trên trán nổi lên cuồn cuộn. Cơn thịnh nộ này đến quá đột ngột và mãnh liệt khiến chính anh cũng không kịp trở tay. Tại sao anh lại giận dữ đến thế? Chỉ vì một món đồ chơi không nghe lời? Hay vì anh không thể chấp nhận được việc cô có thể sống tốt — thậm chí là sống rất rực rỡ mà không cần anh?

"Trợ lý Lâm! Người đâu?" – Anh gầm lên.

Trợ lý Lâm lật đật chạy vào, nhìn thấy cảnh tượng hoang tàn trong phòng thì run rẩy: "Dạ... có vẻ cô Tô vừa rời đi khoảng hai tiếng trước. Có người thấy cô ấy kéo vali ra sân bay."

"Tại sao không chặn lại?" Thẩm Dự túm lấy cổ áo trợ lý, đôi mắt vằn tia máu nhìn thẳng vào đối phương. "Tôi trả lương cho các người để làm một lũ ăn hại sao?"

"Thẩm tổng... cô ấy... cô ấy sử dụng hộ chiếu mới. Chúng ta không kịp..."

Bốp!

Thẩm Dự hất mạnh trợ lý Lâm ra, bàn tay đấm mạnh vào bức tường bê tông cứng ngắc. Cơn đau từ khớp tay truyền đến đại não cũng không bằng sự nhục nhã khi bị cô bỏ rơi một lần nữa.

Cả buổi tối hôm đó, Thẩm Dự ngồi lại trong căn phòng trống mà Tô Nhiên từng ở. Anh ngồi trên chiếc giường đơn nhỏ bé, cảm nhận hơi lạnh bao trùm. Anh nhìn đống phác thảo bị bỏ lại trong thùng rác, những nét vẽ về trang sức tinh xảo mà anh chưa từng thấy cô vẽ khi còn ở Thẩm gia.

Hóa ra, anh chưa từng biết cô.

Hóa ra, trong suốt ba năm qua, anh chỉ giam giữ một cái xác không hồn, còn linh hồn của cô vốn dĩ đã đóng cửa với anh từ lâu.

Điện thoại đổ chuông, là cuộc gọi từ Thẩm phu nhân — mẹ của anh.

"Dự, tối nay con không về dự tiệc với con bé Nhược Dao sao? Mọi người đang đợi..."

"Câm miệng!" Thẩm Dự gầm vào điện thoại, giọng nói lạnh thấu xương. "Sau này đừng nhắc đến bất kỳ người phụ nữ nào trước mặt tôi. Tô Nhiên còn chưa chết, cô ấy vẫn là phu nhân Thẩm gia!"

Anh tắt máy, ném điện thoại sang một bên. Sự chiếm hữu điên cuồng trong lòng anh đã vượt mức kiểm soát. Không phải là vì yêu — anh vẫn tự nhủ như vậy — mà là vì sự kiêu ngạo của một vị vua không cho phép bất kỳ ai phản bội mình.

"Tô Nhiên, em tưởng em bay được sao?"

Anh đứng dậy, chỉnh lại bộ vest đã nhăn nhúm, gương mặt lại trở về vẻ lạnh lùng như một pho tượng đá. Nhưng trong đôi mắt ấy, một kế hoạch "săn đuổi" tàn nhẫn hơn đã được hình thành.

"Tôi sẽ biến tất cả các đường bay của em thành đường cụt. Để em thấy rằng, thế giới này rộng lớn thật đấy, nhưng ngoài vòng tay tôi, em không có chỗ dung thân."