MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSự Chiếm Hữu Muộn MàngChương 7: BÍ MẬT VỀ ĐỨA TRẺ ĐÃ MẤT

Sự Chiếm Hữu Muộn Màng

Chương 7: BÍ MẬT VỀ ĐỨA TRẺ ĐÃ MẤT

768 từ · ~4 phút đọc

Đêm ở thành phố F, mưa vẫn rỉ rả.

Thẩm Dự ngồi bó gối trong căn phòng trọ nhỏ hẹp của Tô Nhiên. Anh vô tình chạm tay vào ngăn kéo dưới cùng của bàn làm việc, nó không khóa. Bên trong không có tiền bạc, cũng chẳng có bản thảo trang sức nào.

Chỉ có một chiếc hộp gỗ nhỏ, cũ kỹ.

Thẩm Dự run rẩy mở nắp hộp. Bên trong là một tấm ảnh siêu âm đã mờ nét, một đôi giày len nhỏ xíu màu xanh nhạt chưa kịp xỏ dây, và một tờ giấy khám thai từ hai năm trước.

Ánh mắt Thẩm Dự dán chặt vào dòng chữ: "Thai nhi 8 tuần tuổi - Ngừng phát triển do chấn thương tâm lý và suy nhược cơ thể."

Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng anh. Hai năm trước?

Ký ức của Thẩm Dự bắt đầu quay ngược về một đêm mùa đông rét mướt của hai năm về trước. Đêm đó, anh đang mải mê trong một bữa tiệc ký kết hợp đồng nghìn tỷ. Tô Nhiên đã gọi cho anh liên tục hơn hai mươi cuộc điện thoại, nhưng anh đều thẳng tay ngắt máy vì cho rằng cô lại định nói những chuyện vụn vặt ở nhà.

Cuộc gọi cuối cùng, cô để lại một tin nhắn thoại, giọng nói yếu ớt và run rẩy: "Thẩm Dự, em đau bụng quá... anh có thể về đưa em đi bệnh viện không? Em thực sự rất sợ..."

Lúc đó, anh đang cụng ly với đối tác, chỉ nhắn lại một câu lạnh lùng: "Đừng có giả vờ để thu hút sự chú ý của tôi nữa. Đau thì tự gọi taxi."

Thẩm Dự siết chặt tấm ảnh siêu âm trong tay đến mức nó nhăm nhúm.

Hóa ra, đêm đó cô không hề giả vờ. Hóa ra, lúc anh đang tận hưởng ánh đèn sân khấu và rượu vang, thì người vợ của anh đang một mình quằn quại trong vũng máu trên sàn nhà lạnh lẽo. Đứa con mà anh chưa từng biết đến sự tồn tại, đã rời bỏ thế gian này trong sự ghẻ lạnh của chính cha nó.

Sáng hôm sau của hai năm trước, khi anh trở về nhà, Tô Nhiên chỉ nằm lặng lẽ trên giường, gương mặt trắng bệch như tờ giấy. Anh đã nghĩ cô đang giận dỗi nên chỉ ném cho cô một chiếc thẻ ngân hàng rồi lại bỏ đi.

Suốt hai năm qua, cô vẫn lặng lẽ bên anh, vẫn chuẩn bị trà gừng, vẫn dịu dàng chăm sóc, nhưng anh không hề hay biết trái tim cô đã chết đi cùng đứa trẻ vào đêm đông năm ấy.

"Tô Nhiên... tại sao em không nói?"

Giọng Thẩm Dự khản đặc, lạc đi giữa căn phòng vắng. Anh nhìn đôi giày len nhỏ xíu, cảm giác như có hàng ngàn mũi kim đang đâm vào lồng ngực. Sự chiếm hữu ngạo mạn bấy lâu nay bỗng chốc sụp đổ, thay vào đó là một nỗi sợ hãi nguyên thủy: Anh đã nợ người phụ nữ này không chỉ là một cuộc hôn nhân, mà là một mạng người.

Cùng lúc đó, tại một khách sạn gần sân bay quốc tế.

Tô Nhiên ngồi tựa đầu vào cửa sổ, nhìn những giọt mưa lăn dài trên kính. Cô khẽ đưa tay chạm lên vùng bụng phẳng lỳ của mình. Nơi đó đã từng có một mầm sống nhỏ nhoi, một thiên thần mà cô từng hy vọng sẽ là sợi dây liên kết giữa cô và Thẩm Dự.

Nhưng thiên thần ấy đã chọn rời đi để cảnh tỉnh cô rằng: Người đàn ông này không có tim.

Cơn đau thắt lại trong lòng khiến Tô Nhiên nhắm mắt lại. Cô không còn khóc nữa. Nước mắt của cô đã cạn sạch trong những đêm dài chờ đợi tại bệnh viện một mình hai năm trước.

"Con yêu, mẹ xin lỗi." — Cô thì thầm — "Nhưng mẹ hứa, từ nay về sau, mẹ sẽ sống vì cả phần của con nữa. Chúng ta sẽ không bao giờ quay lại cái lồng giam mang tên Thẩm gia đó."

Tờ đơn ly hôn mà Thẩm Dự ký một cách khinh miệt ở chương 1, đối với anh là một sự sỉ nhục, nhưng đối với Tô Nhiên, đó là bản án tự do mà cô đã phải dùng một mạng sống để đánh đổi.

Dưới ánh đèn đường mờ ảo, đôi mắt Tô Nhiên hiện lên vẻ kiên định đến đáng sợ. Sự chiếm hữu của Thẩm Dự càng muộn màng, thì sự hận thù trong lòng cô càng trở nên thâm sâu.