795 từ · ~4 phút đọc
Sân bay quốc tế về đêm vẫn tấp nập những cuộc chia ly và hội ngộ.
Tô Nhiên đứng trước bảng thông báo chuyến bay, ánh sáng neon xanh lạnh lẽo hắt lên gương mặt thanh tú. Trên tay cô không còn là tấm hộ chiếu cũ của Thẩm phu nhân, mà là một thân phận mới, một bắt đầu mới.
"Nhiên Nhiên, đi chuyến này... thực sự không quay lại nữa sao?" – Dì Linh nắm chặt tay cô, ánh mắt lo lắng.
Tô Nhiên khẽ mỉm cười, nụ cười nhẹ bẫng như mây khói nhưng ẩn chứa sự tuyệt tình: "Vùng đất này chỉ toàn là vết thương. Cháu cần phải đi đến một nơi mà không ai biết Thẩm Dự là ai, và cũng không ai biết Tô Nhiên từng thảm hại thế nào."
Cô lẳng lặng lấy chiếc điện thoại dự phòng ra, bấm lệnh xóa sạch mọi tài liệu lưu trữ trên đám mây, các tài khoản mạng xã hội ẩn danh và cuối cùng là vứt chiếc SIM cuối cùng vào bồn rửa tay. Từ giây phút này, cái tên Tô Nhiên sẽ chỉ là một bóng ma trong quá khứ của thành phố S.
"Hành khách cuối cùng của chuyến bay sang Paris vui lòng làm thủ tục..."
Tô Nhiên siết chặt quai vali, quay lưng đi thẳng vào cửa kiểm soát, không một lần ngoảnh đầu.
Cùng lúc đó, tại căn trọ nhỏ ở thành phố F.
Thẩm Dự như phát điên, anh lật tung mọi ngóc ngách, hy vọng tìm thấy một chút manh mối nào đó về việc cô sẽ đi đâu. Nhưng không, ngoài chiếc hộp gỗ đựng ký ức về đứa con đã mất, cô không để lại bất cứ thứ gì.
"Thẩm tổng! Đã tìm thấy tên chuyến bay, nhưng..." – Trợ lý Lâm chạy vào, giọng run bần bật.
"Nhưng cái gì?" – Thẩm Dự gầm lên, đôi mắt đỏ ngầu như thú dữ bị thương.
"Cô ấy... cô ấy không bay trực tiếp. Cô ấy đã mua vé của ba chuyến bay khác nhau đến các quốc gia khác nhau cùng một giờ. Chúng ta không thể biết chính xác cô ấy đang ở trên máy bay nào."
Tô Nhiên vốn thông minh, cô hiểu rõ cách thức làm việc của Thẩm Dự. Cô dùng toàn bộ số tiền tiết kiệm ít ỏi từ việc bán tranh ẩn danh năm xưa để tạo ra một "mê hồn trận" hòng cắt đuôi sự truy đuổi của anh.
Thẩm Dự loạng choạng lùi lại, va vào cạnh bàn làm việc. Chiếc hộp gỗ nhỏ rơi xuống sàn, đôi giày len màu xanh nhạt văng ra ngoài.
Lần đầu tiên trong đời, người đàn ông đứng trên đỉnh cao quyền lực như Thẩm Dự cảm nhận được cảm giác "bất lực". Anh có tiền, có quyền, nhưng người phụ nữ anh muốn giữ nhất lại giống như cát bụi, càng nắm chặt càng trôi tuột qua kẽ tay.
"Tìm! Thuê thám tử tư hàng đầu thế giới, lật tung cả châu Âu, châu Mỹ lên cho tôi!" – Anh hét lớn, giọng nói khản đặc vì đau đớn và giận dữ – "Tô Nhiên, em tưởng em thoát được tôi sao? Dù có chết, em cũng phải nằm trong quan tài của nhà họ Thẩm!"
Một tháng sau.
Thẩm Dự trở về thành phố S, nhưng anh không còn là Thẩm tổng cao ngạo, phong lưu ngày nào. Anh trở nên điên cuồng lao vào công việc, sự tàn nhẫn trên thương trường của anh khiến đối thủ phải khiếp sợ.
Mỗi tối, anh đều ngồi trong căn phòng trống của cô, uống rượu đến say khướt và nhìn chằm chằm vào đôi giày len nhỏ. Sự chiếm hữu của anh giờ đây đã biến chất thành một nỗi ám ảnh tâm thần. Anh không cho phép bất kỳ ai chạm vào đồ đạc của cô, không cho phép ai nhắc đến việc cô đã bỏ đi. Trong mắt người ngoài, Thẩm phu nhân vẫn đang "nghỉ dưỡng", nhưng trong thâm tâm Thẩm Dự, anh đang sống trong một địa ngục mang tên hối hận.
Ở bên kia đại dương, tại kinh đô ánh sáng Paris.
Một cô gái với mái tóc ngắn cá tính, khoác chiếc áo trench coat màu kem, tự tin bước vào giảng đường của Học viện Trang sức nổi tiếng nhất thế giới.
Tô Nhiên nhìn lên bầu trời xanh trong vắt, hít một hơi thật sâu không khí tự do. Không còn mùi nước hoa nồng nặc của Thẩm Dự, không còn sự áp chế của Thẩm gia.
Cô lấy bút chì ra, phác họa lên trang giấy trắng một đóa hoa hồng đen đang nở rộ giữa gai nhọn.
"Thẩm Dự, hẹn gặp lại anh ở đỉnh cao nhất. Lúc đó, tôi sẽ là người nhìn anh sụp đổ."