785 từ · ~4 phút đọc
Ngày thứ 10. Thẩm Dự vẫn tin rằng Tô Nhiên chỉ đang diễn kịch. Anh vẫn điềm nhiên tham gia các buổi tiệc rượu, vẫn mỉm cười trước ống kính báo chí. Anh tự nhủ: "Ba năm cô ta còn chịu được, huống chi là mười ngày?"
Ngày thứ 30. Sự tự tin của Thẩm Dự bắt đầu rạn nứt. Anh đã huy động mọi mối quan hệ từ cảnh sát đến xã hội đen nhưng tung tích của Tô Nhiên vẫn là một con số không tròn trĩnh. Đêm đó, anh uống say khướt và vô thức lái xe về căn biệt thự cũ. Anh bước vào bếp, nhìn thấy hũ mật ong chanh cô tự tay ngâm đã bắt đầu kết tinh. Anh nếm thử một chút, vị ngọt lịm biến thành vị đắng chát xộc lên tận mũi.
Ngày thứ 60. Thẩm Dự bắt đầu bị chứng mất ngủ hành hạ trầm trọng. Không có tiếng thở nhẹ nhàng của cô bên cạnh, căn phòng rộng lớn trông giống như một ngôi mộ lạnh lẽo. Anh bắt đầu nhìn thấy hình bóng cô ở khắp nơi: ở hành lang, ngoài ban công, hay bên bàn trang điểm. Nhưng mỗi khi anh lao đến định ôm lấy, hình bóng ấy lại tan biến như ảo ảnh.
Ngày thứ 100.
Thẩm Dự ngồi trong phòng làm việc tối om, ánh sáng duy nhất phát ra từ điếu thuốc lá lập lòe trên tay anh. Dưới chân anh là hàng chục vỏ chai rượu mạnh nằm lăn lóc.
Sáng nay, trợ lý Lâm vừa mang đến một xấp tài liệu. Không phải là tin tức về chỗ ở của cô, mà là đơn đơn phương ly hôn từ luật sư đại diện của Tô Nhiên gửi về từ nước ngoài qua một địa chỉ trung gian không thể truy vết.
"Ly hôn..." – Thẩm Dự lẩm bẩm, giọng nói khàn đặc vì thuốc lá và rượu.
Anh cầm tờ đơn lên, nhìn vào dòng chữ ký của cô. Nó vẫn nắn nót, nhưng dứt khoát đến lạnh người. 100 ngày qua, anh đã sống trong sự phủ nhận, còn cô lại dành thời gian đó để triệt để cắt đứt mọi mối liên hệ pháp lý cuối cùng với anh.
Rầm!
Thẩm Dự vung tay hất văng bình hoa pha lê đắt tiền xuống sàn. Những mảnh vỡ bắn tung tóe, một mảnh cắt qua mu bàn tay anh, máu tươi chảy ra nhưng anh không hề cảm thấy đau.
"Tô Nhiên, em giỏi lắm! 100 ngày... em không thèm nhìn lại dù chỉ một lần sao?"
Anh cười điên dại. Cơn thịnh nộ lúc đầu giờ đây đã biến thành một nỗi sợ hãi tột độ. Anh sợ rằng mình sẽ thực sự mất cô mãi mãi. Anh sợ rằng cái bóng phu nhân Thẩm gia mà anh từng coi thường, thực chất lại chính là linh hồn của ngôi nhà này.
Sự trống rỗng không phải là căn nhà không có người, mà là khi anh nhận ra mình có tất cả tiền bạc trong tay, nhưng không thể mua nổi một nụ cười thật tâm của người phụ nữ ấy nữa.
Cùng lúc đó, tại một quán cà phê nhỏ ở Paris.
Tô Nhiên vừa kết thúc buổi học đầu tiên tại viện thiết kế. Cô ngồi bên khung cửa sổ, ngắm nhìn dòng người qua lại trên phố. Tròn 100 ngày kể từ khi cô rời khỏi địa ngục mang tên Thẩm gia.
Cô lấy một cuốn sổ tay nhỏ, gạch một đường chéo đỏ lên con số 100.
"100 ngày rồi, con yêu." – Cô đặt tay lên tim, thì thầm – "Mẹ đã không còn mơ thấy anh ta nữa. Mẹ đã bắt đầu nghe thấy tiếng cười của chính mình."
Tô Nhiên nhấp một ngụm cà phê nóng. Vị đắng của nó không còn làm cô nhíu mày như trước. Cô nhìn vào bản thiết kế trên bàn — một chiếc vòng cổ mang tên "Sự Tái Sinh". Nó không có những viên kim cương phô trương của họ Thẩm, nó chỉ là sự kết hợp tinh tế giữa bạc trắng và đá thạch anh trong suốt.
Điện thoại của cô rung lên, tin nhắn từ luật sư: "Mọi thủ tục đơn phương đã được gửi đi. Cô đã chính thức tự do về mặt pháp lý."
Tô Nhiên mỉm cười, một nụ cười thanh thản nhất trong suốt 3 năm qua. Cô không hề biết rằng, ở cách cô nửa vòng trái đất, Thẩm Dự đang ôm lấy chiếc áo choàng tắm cũ của cô, hít hà mùi hương còn sót lại trong tuyệt vọng.
Sự chiếm hữu của anh ta bắt đầu phát bệnh, nhưng sự tự do của cô mới chỉ bắt đầu nở hoa.