MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSự Chiếm Hữu Muộn MàngChương 10: THẨM DỰ NHẬN RA: CÔ ẤY KHÔNG HỀ ĐÙA

Sự Chiếm Hữu Muộn Màng

Chương 10: THẨM DỰ NHẬN RA: CÔ ẤY KHÔNG HỀ ĐÙA

887 từ · ~5 phút đọc

Đêm thứ 101.

Trợ lý Lâm đứng chôn chân tại chỗ khi bước vào văn phòng chủ tịch. Cảnh tượng trước mắt khiến anh ta không khỏi rùng mình. Thẩm Dự – người đàn ông luôn xuất hiện với vẻ ngoài không một nếp nhăn – lúc này đang ngồi bệt dưới sàn nhà, xung quanh là hàng trăm bức ảnh thám tử vừa gửi tới.

Tất cả đều là ảnh của Tô Nhiên tại Paris.

Nhưng trong ảnh không phải là một người phụ nữ u sầu, héo úa như anh tưởng tượng. Cô mặc một chiếc váy đỏ rực rỡ, đứng giữa quảng trường đầy chim bồ câu, nụ cười rạng rỡ đến mức làm người ta chói mắt. Bên cạnh cô là một người đàn ông ngoại quốc cao lớn, gã đang cầm hộ cô tập hồ sơ thiết kế, ánh mắt nhìn cô đầy sự ngưỡng mộ.

"Thẩm tổng... luật sư của phu nhân gửi thông báo cuối cùng." – Trợ lý Lâm run rẩy đặt một tờ giấy lên bàn – "Cô ấy đã từ bỏ quyền thừa kế, từ bỏ mọi tài sản chung, thậm chí... thậm chí cô ấy đã nộp đơn lên tòa án xin đổi họ, quay về họ mẹ của mình."

Rắc!

Chiếc bút máy trong tay Thẩm Dự gãy đôi, mực đen văng tung tóe lên những bức ảnh rực rỡ kia.

"Đổi họ?" – Thẩm Dự cười khàn đặc, tiếng cười nghe như tiếng mảnh kính vỡ cứa vào lòng – "Cô ta muốn xóa sạch dấu vết của tôi đến mức đó sao? Muốn cùng gã đàn ông kia bắt đầu lại từ đầu?"

Đến giây phút này, Thẩm Dự mới thực sự bừng tỉnh. Suốt hơn 100 ngày qua, anh vẫn ôm mộng tưởng rằng cô chỉ đang hờn dỗi, rằng chỉ cần anh xuất hiện và ban phát chút ân huệ, cô sẽ lại chạy về.

Nhưng anh sai rồi. Tô Nhiên không hề đùa. Cô không dùng ly hôn để đe dọa anh, cô dùng ly hôn để vứt bỏ anh.

Thẩm Dự vơ lấy tập hồ sơ, lao ra khỏi tòa nhà như một kẻ điên. Anh lái xe đến thẳng ngôi nhà cũ của cha mẹ Tô Nhiên – nơi anh từng hứa với ông nội cô sẽ che chở cho cô cả đời.

Đứng trước ngôi nhà hoang vắng, anh chợt nhớ lại ngày cưới. Đêm đó, cô đã bẽn lẽn nắm tay anh và nói: "Thẩm Dự, từ nay về sau em chỉ có anh là người thân nhất."

Lúc đó, anh đã gạt tay cô ra và nói gì? "Nhiệm vụ của cô là làm tốt vai trò Thẩm phu nhân, còn lại đừng mong đợi gì ở tôi."

Lồng ngực Thẩm Dự thắt lại, một cơn đau kịch liệt lan tỏa khiến anh phải bám chặt vào tường để không ngã xuống. Anh đã thực sự làm được rồi. Anh đã khiến cô không còn mong đợi gì ở anh nữa. Anh đã khiến người phụ nữ từng coi anh là duy nhất giờ đây coi anh là một vết nhơ cần phải gột rửa.

Anh nhìn vào bức ảnh cô cười ở Paris một lần nữa. Hóa ra, khi không có anh, cô mới có thể cười đẹp đến thế.

"Tô Nhiên... em giỏi lắm." – Nước mắt, thứ chưa bao giờ xuất hiện trong cuộc đời của Thẩm Dự, bất giác rơi xuống, nhạt nhòa trên tấm ảnh – "Em thắng rồi. Em thực sự đã bỏ rơi tôi rồi."

Thẩm Dự quay trở lại xe, ánh mắt từ đau đớn dần chuyển sang một sự kiên định đến đáng sợ. Sự chiếm hữu của một kẻ độc tài không cho phép anh buông xuôi. Nếu cô muốn tự do để bay cao, anh sẽ biến mình thành bầu trời để dù cô bay đến đâu cũng không thoát khỏi tầm mắt anh.

"Trợ lý Lâm, thông báo với bộ phận đối ngoại." – Anh gọi điện, giọng nói đã lấy lại sự lạnh lùng tàn nhẫn – "Hủy toàn bộ lịch trình trong nước. Từ tháng sau, trọng tâm của tập đoàn Thẩm Thị sẽ chuyển dịch sang thị trường châu Âu. Đặc biệt là ngành thiết kế trang sức."

Anh sẽ không đi "bắt" cô về một cách thô bạo nữa. Anh sẽ dùng 2 năm, 3 năm, thậm chí là cả đời để dệt một tấm lưới quyền lực và tiền bạc khổng lồ bao quanh cô.

"Em muốn rực rỡ? Tôi sẽ cho em ánh sáng. Em muốn danh vọng? Tôi sẽ cho em đỉnh cao. Nhưng Tô Nhiên... dù em có là ai, em cũng chỉ có thể là người phụ nữ của Thẩm Dự này."

[2 NĂM SAU]

Thành phố S, một buổi tối dạ tiệc xa hoa bậc nhất.

Cánh cửa sảnh tiệc mở ra, ánh đèn flash chớp liên hồi. Một người phụ nữ với khí chất sang trọng, khoác trên mình bộ trang sức mang tên "Hồi Sinh" bước vào. Cô chính là N – nhà thiết kế trang sức lừng lẫy vừa trở về từ Paris.

Ở phía đối diện, trong góc tối của sảnh tiệc, một đôi mắt sắc lạnh như thú săn mồi đã khóa chặt bóng hình ấy. Thẩm Dự xoay nhẹ ly rượu vang đỏ, môi mỏng nhếch lên một đường cong nguy hiểm.

"Mừng em trở về, Thẩm phu nhân của tôi."