853 từ · ~5 phút đọc
Sân bay quốc tế thành phố S, hai năm sau.
Một người phụ nữ bước ra từ cửa VIP, ngay lập tức thu hút mọi ánh nhìn của hành khách xung quanh. Cô mặc một bộ suit trắng cắt may tinh xảo, mái tóc dài năm xưa đã được thay thế bằng kiểu tóc bob uốn nhẹ, ôm lấy gương mặt thanh tú nhưng toát lên vẻ sắc sảo, quyến rũ.
Đôi mắt cô đeo kính râm đen, che đi những cảm xúc sâu kín. Bước chân cô dứt khoát trên đôi giày cao gót mũi nhọn, mỗi nhịp điệu đều tự tin và kiêu hãnh.
"Chào mừng cô N trở về nước." – Một nhóm phóng viên thời trang đã đợi sẵn, máy ảnh nháy liên hồi.
Tô Nhiên khẽ mỉm cười, một nụ cười xã giao hoàn hảo: "Cảm ơn mọi người. Tôi rất vinh dự khi được mang bộ sưu tập mới nhất về quê hương."
Hai năm ở Paris đã nhào nặn nên một Tô Nhiên hoàn toàn khác. Không còn là cô vợ nhỏ quẩn quanh nơi xó bếp, cô giờ đây là nhà thiết kế trang sức hàng đầu thế giới, người vừa giành giải thưởng "Bàn tay vàng" tại Pháp. Cái tên Tô Nhiên đã bị xóa bỏ, thay vào đó là danh xưng N đầy quyền lực trong giới thượng lưu.
Cùng lúc đó, tại văn phòng cao nhất của tập đoàn Thẩm Thị.
Màn hình lớn trên tường đang phát trực tiếp cảnh đón tiếp nhà thiết kế N tại sân bay. Thẩm Dự đứng trước cửa sổ, bóng lưng anh cao lớn và cô độc. Trên bàn làm việc của anh, không còn những bức ảnh thám tử mờ nhạt, mà là tấm vé mời danh dự của buổi tiệc tối nay — nơi anh là nhà tài trợ kim cương.
"Thẩm tổng, cô ấy... đã về." – Trợ lý Lâm đứng phía sau, giọng nói có phần run rẩy.
Trong hai năm qua, Thẩm Dự đã biến tập đoàn Thẩm Thị thành một "đế chế" trang sức. Anh thâu tóm các mỏ đá quý, mua lại những thương hiệu xa xỉ nhất, tất cả chỉ để tạo ra một sân khấu đủ lớn cho người phụ nữ kia quay về.
Thẩm Dự xoay người lại, ánh mắt anh sâu hoắm, chứa đựng một sự chiếm hữu đã được tôi luyện qua hàng trăm đêm cô độc.
"Chuẩn bị xe. Tôi muốn bộ lễ phục đắt nhất." – Anh lạnh lùng ra lệnh, môi mỏng khẽ nhếch – "Con chim nhỏ của tôi đã mọc đủ lông vũ rồi, đã đến lúc phải đưa nó về lồng."
Buổi tối, tại khách sạn Grand Plaza.
Dạ tiệc thượng lưu quy tụ những nhân vật quyền lực nhất thành phố S. Không khí đặc quánh mùi nước hoa đắt tiền và những cuộc trò chuyện xã giao giả tạo.
Tô Nhiên xuất hiện trong chiếc váy lụa đen xẻ cao, khoe khéo đôi chân dài thon gọn. Trên cổ cô là tác phẩm tâm huyết nhất: sợi dây chuyền "Tàn Tro Rực Lửa" với viên hồng ngọc đỏ sẫm như máu. Nó tượng trưng cho sự tái sinh của cô từ những đau đớn quá khứ.
Sự xuất hiện của cô khiến cả sảnh tiệc xôn xao. Những quý ông lịch lãm vây quanh cô, cố gắng bắt chuyện với nhà thiết kế lừng danh. Tô Nhiên ứng đối khéo léo, nụ cười trên môi cô chưa bao giờ tắt, nhưng đáy mắt lại lạnh lẽo như băng.
Bỗng nhiên, toàn bộ sảnh tiệc im bặt.
Từ phía cửa chính, Thẩm Dự bước vào. Anh vận bộ vest thủ công màu xanh đen, khí chất áp đảo khiến dòng người tự động dạt sang hai bên. Đôi mắt anh không liếc nhìn ai khác, chỉ thẳng tắp khóa chặt vào người phụ nữ đang đứng giữa đám đông.
Tô Nhiên cảm nhận được một luồng điện lạnh chạy dọc sống lưng. Cô chậm rãi xoay người lại, đối diện với người đàn ông đã từng là cả thế giới, cũng là cơn ác mộng của đời cô.
Thẩm Dự tiến lại gần, khoảng cách giữa hai người chỉ còn lại vài bước chân. Mùi gỗ đàn hương quen thuộc từ người anh xộc vào mũi cô, khiến ký ức về những đêm mặn nồng cưỡng cầu bất chợt ùa về.
Anh cầm lấy bàn tay nhỏ bé của cô, cúi đầu đặt một nụ hôn lên mu bàn tay, giọng nói trầm thấp đầy nguy hiểm vang lên bên tai cô:
"Đã lâu không gặp, N. Hay tôi nên gọi em là... Thẩm phu nhân?"
Tô Nhiên không hề run sợ, cô khẽ rút tay lại, ánh mắt bình thản đối diện với sự điên cuồng ẩn giấu của anh:
"Thẩm tổng nói đùa rồi. Thẩm phu nhân mà anh nói... đã chết từ hai năm trước rồi. Giờ đây, đứng trước mặt anh chỉ có nhà thiết kế N mà thôi."
Bốn mắt nhìn nhau, một bên là ngọn lửa chiếm hữu bùng cháy, một bên là mặt hồ lạnh lẽo không gợn sóng. Cuộc đối đầu này, ai mới là kẻ thực sự nắm quyền kiểm soát?