709 từ · ~4 phút đọc
Không khí trong sảnh tiệc dường như đông cứng sau câu nói của Thẩm Dự. Những vị khách xung quanh bắt đầu xầm xì, ánh mắt đổ dồn về phía hai người. Thẩm tổng của tập đoàn Thẩm Thị nổi tiếng lạnh lùng, chưa bao giờ mất kiểm soát trước đám đông, nhưng lúc này gân xanh trên trán anh đang giật liên hồi.
"Chết rồi?" – Thẩm Dự bước thêm một bước, thu hẹp khoảng cách đến mức Tô Nhiên có thể cảm nhận được hơi nóng từ lồng ngực anh – "Em nghĩ chỉ cần đổi một cái tên, thay một thân phận là có thể xóa sạch dấu vết tôi đã để lại trên người em sao?"
Tô Nhiên khẽ nhếch môi, ánh mắt không chút dao động. Cô đưa tay chỉnh lại viên hồng ngọc trên cổ, hành động thong dong đến lạ kỳ.
"Dấu vết của anh? Thẩm tổng quá tự tin rồi. Trang sức tôi thiết kế chỉ dùng để tôn vinh cái đẹp, chứ không phải để trói buộc tâm hồn. Những gì thuộc về quá khứ, tôi đã sớm coi như rác rưởi mà vứt bỏ rồi."
"Em...!"
Thẩm Dự định đưa tay chộp lấy cổ tay cô, nhưng một bàn tay khác đã nhanh hơn, nhẹ nhàng chắn giữa hai người.
"Thẩm tổng, có vẻ như anh đang làm quý cô đây cảm thấy không thoải mái."
Một người đàn ông trẻ tuổi, hào hoa với mái tóc màu hạt dẻ bước tới. Đó là Lục Phong – người thừa kế của tập đoàn đá quý Lục Thị, cũng là người đã đồng hành cùng Tô Nhiên trong suốt thời gian cô ở Paris. Anh ta mỉm cười, một nụ cười đầy tính khiêu khích nhưng vẫn giữ đúng lễ nghi thượng lưu.
"Nhiên, em có sao không?" – Lục Phong quay sang Tô Nhiên, ánh mắt đầy sự quan tâm chân thành.
"Tôi không sao." – Tô Nhiên mỉm cười đáp lại, một nụ cười thật tâm hơn hẳn lúc đối diện với Thẩm Dự – "Cảm ơn anh, Phong."
Cảnh tượng này rơi vào mắt Thẩm Dự giống như một liều thuốc độc tưới vào trái tim đang rỉ máu. Sự chiếm hữu trong anh bùng lên như ngọn lửa gặp xăng. Người phụ nữ vốn chỉ thuộc về một mình anh, giờ đây lại dịu dàng với một người đàn ông khác ngay trước mặt anh?
"Buông tay ra." – Thẩm Dự gằn giọng, đôi mắt sắc lạnh như muốn đâm thủng Lục Phong.
"Thẩm tổng, đây là tiệc công khai, không phải văn phòng của Thẩm Thị." – Lục Phong không hề sợ hãi, ngược lại còn đặt tay lên eo Tô Nhiên một cách tự nhiên – "Cô N là đối tác quan trọng nhất của Lục Thị chúng tôi. Nếu anh có ý định gây rối, tôi e là bảo vệ sẽ phải mời anh ra ngoài."
"Đối tác?" – Thẩm Dự cười lạnh, nụ cười mang theo sự tàn nhẫn tột độ – "Em thà chọn cái nhà họ Lục nhỏ bé đó còn hơn quay lại với tôi?"
Tô Nhiên ngước mắt lên, nhìn thẳng vào Thẩm Dự:
"Đúng vậy. Vì ở bên cạnh Lục tổng, tôi được tôn trọng như một con người, chứ không phải một món đồ trang trí chờ anh ban phát lòng thương hại. Thẩm Dự, anh của hiện tại trong mắt tôi... thực sự rất thảm hại."
Nói rồi, cô khoác tay Lục Phong, quay lưng đi thẳng về phía ban công, để lại Thẩm Dự đứng trơ trọi giữa sảnh tiệc dưới sự chỉ trỏ của đám đông.
Thẩm Dự siết chặt ly rượu trong tay đến mức nó nứt vỡ, rượu vang đỏ chảy xuống kẽ tay như máu. Sự nhục nhã, ghen tuông và khao khát chiếm hữu trộn lẫn vào nhau, khiến lý trí của anh hoàn toàn sụp đổ.
Anh không quan tâm đến sĩ diện nữa. Anh không quan tâm đến cuộc chơi lâu dài nữa.
"Tô Nhiên, đây là em ép tôi."
Anh ném mảnh kính vỡ xuống sàn, sải bước đi theo bóng lưng của cô. Trong đầu anh chỉ có một ý nghĩ duy nhất: Phải mang cô đi, phải nhốt cô lại, phải để cô một lần nữa chỉ có thể nhìn thấy một mình anh.