710 từ · ~4 phút đọc
Gió đêm từ ban công thổi vào, mang theo hơi lạnh của sương sớm, nhưng không lạnh bằng ánh mắt của người phụ nữ trước mặt Thẩm Dự.
Lục Phong vừa rời đi để lấy cho cô một ly nước ép. Chỉ trong vài giây ngắn ngủi đó, Thẩm Dự đã như một bóng ma áp sát, chặn đứng lối đi duy nhất của Tô Nhiên vào sảnh tiệc. Anh ép cô vào lan can đá, hai tay chống hai bên, tạo thành một chiếc lồng giam bằng xương bằng thịt.
"Tránh ra." – Tô Nhiên lên tiếng, giọng nói không một chút gợn sóng.
Thẩm Dự cúi thấp đầu, hơi thở nồng nặc mùi rượu vang đắt tiền phả lên cổ cô. Ánh mắt anh đỏ ngầu, nhìn chằm chằm vào đôi môi đỏ mọng vừa thốt ra những lời tuyệt tình.
"Thẩm tổng? Lâu rồi không gặp?" – Anh lặp lại lời cô bằng giọng điệu giễu cợt, đầy cay đắng – "Tô Nhiên, em gọi tôi bằng cái danh xưng xa lạ đó, trong khi cơ thể này từng run rẩy dưới thân tôi hàng đêm sao?"
Chát!
Một tiếng tát giòn tan vang lên giữa không gian ban công vắng lặng. Gương mặt Thẩm Dự lệch sang một bên, dấu tay đỏ ửng hiện rõ trên làn da trắng sứ của anh.
Tô Nhiên thu tay lại, hơi thở vẫn đều đặn, đôi mắt nhìn anh đầy sự ghê tởm:
"Thẩm Dự, đừng để tôi phải khinh bỉ anh thêm nữa. Những chuyện nhục nhã đó, anh nên quên sạch đi thì hơn. Đối với tôi, đó không phải là kỷ niệm, đó là vết nhơ."
Thẩm Dự không tức giận vì cái tát. Anh từ từ xoay mặt lại, lưỡi khẽ liếm vết máu nơi khóe môi, nụ cười trên môi anh càng thêm điên cuồng và tàn nhẫn.
"Vết nhơ? Vậy để tôi giúp em khắc sâu thêm một chút."
Anh đột ngột cúi xuống, định chiếm lấy đôi môi cô bằng một nụ hôn mang tính trừng phạt. Nhưng Tô Nhiên đã nhanh chóng nghiêng đầu, nụ hôn của anh rơi xuống làn da cổ lạnh lẽo của cô. Anh không buông tha, răng anh cắn nhẹ lên vành tai cô, thì thầm như một kẻ tâm thần:
"Em nghĩ gã họ Lục kia bảo vệ được em sao? Em nghĩ cái danh hiệu nhà thiết kế quốc tế đó là lá bùa hộ mệnh? Tô Nhiên, em nhìn cho kỹ đi, cả thành phố S này, chỉ cần tôi muốn, em ngay cả một viên đá nhỏ cũng không mua nổi để làm nghề đâu."
Tô Nhiên không vùng vẫy, cô để mặc anh tỏa ra sự uy hiếp. Cô chỉ khẽ nghiêng đầu, ghé sát vào tai anh, nói từng chữ một:
"Vậy sao? Thẩm tổng quyền lực quá nhỉ. Nhưng anh quên mất một điều rồi... Tôi không còn là cô gái mồ côi không nơi nương tựa năm xưa nữa. Tôi của hiện tại, dù có phải vứt bỏ đôi tay này, cũng sẽ không bao giờ để anh chạm vào thêm một lần nào nữa."
Cô đẩy mạnh anh ra. Sự dứt khoát trong hành động của cô khiến Thẩm Dự lảo đảo.
"Lần này tôi trở về, không phải để chơi trò vợ chồng với anh." – Tô Nhiên chỉnh lại cổ áo váy, lấy từ trong ví ra một tấm danh thiếp, ném thẳng vào người anh – "Đây là danh thiếp của luật sư mới của tôi. Nếu anh còn quấy rối, chúng ta sẽ gặp nhau ở tòa án với tội danh xâm phạm đời tư. Chào anh, Thẩm tổng."
Cô lướt qua anh, tà váy lụa đen lướt nhẹ qua gấu quần anh như một sự trêu ngươi. Thẩm Dự đứng lặng dưới bóng tối của ban công, nhìn theo bóng lưng thẳng tắp của cô khuất dần vào ánh đèn rực rỡ bên trong.
Bàn tay anh siết chặt lan can đá đến mức rỉ máu. Sự chiếm hữu của anh không hề thuyên giảm, nó chỉ chuyển sang một giai đoạn mới: Một cuộc đi săn đầy kiên nhẫn và tàn độc.
"Tòa án sao? Tô Nhiên, em vẫn còn ngây thơ lắm. Tôi sẽ khiến em phải tự mình bò lên giường của tôi, cầu xin tôi giúp đỡ."