MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSự Chiếm Hữu Muộn MàngChương 14: CƠN GHEN BÙNG NỔ: KẺ NÀO CHO PHÉP EM CƯỜI VỚI HẮN?

Sự Chiếm Hữu Muộn Màng

Chương 14: CƠN GHEN BÙNG NỔ: KẺ NÀO CHO PHÉP EM CƯỜI VỚI HẮN?

875 từ · ~5 phút đọc

Sáng hôm sau, giới thượng lưu thành phố S rúng động bởi một thông tin chấn động: Tập đoàn Thẩm Thị chính thức tuyên bố chấm dứt mọi quan hệ hợp tác với bất kỳ đơn vị nào cung cấp nguyên liệu cho dự án mới của nhà thiết kế N.

Đây không còn là một cuộc cạnh tranh công bằng, mà là một lệnh "phong sát" kinh tế. Thẩm Dự muốn biến Tô Nhiên thành một hòn đảo cô độc giữa biển khơi tiền bạc.

Trong văn phòng của Lục Thị, không khí căng thẳng bao trùm.

"Nhiên, mười nhà cung cấp kim cương thô lớn nhất đều vừa gọi điện hủy hợp đồng." – Lục Phong đập mạnh xấp tài liệu xuống bàn, gương mặt hào hoa giờ đây đầy vẻ lo lắng – "Thẩm Dự điên rồi. Anh ta chấp nhận bồi thường hợp đồng hàng trăm tỷ chỉ để chặn đường sống của em."

Tô Nhiên ngồi tựa lưng vào ghế da, đôi mắt nhìn ra ngoài cửa sổ kính sát đất. Cô không bất ngờ. Thẩm Dự vẫn luôn như thế, kẻ không có được trái tim sẽ tìm cách bẻ gãy đôi cánh.

"Anh ta không điên." – Tô Nhiên lạnh lùng nói – "Anh ta chỉ đang ghen thôi."

"Ghen?" – Lục Phong bước tới, nắm lấy vai cô – "Vì anh ta thấy em đi cùng anh? Vì nụ cười em dành cho anh tối qua?"

Tô Nhiên khẽ gật đầu. Cô nhớ lại ánh mắt của Thẩm Dự ở ban công tối qua—đó không phải ánh mắt của một con người, mà là một loài dã thú bị cướp mất miếng mồi.

Cùng lúc đó, tại Thẩm Thị.

Thẩm Dự ngồi trong phòng làm việc tối om, rèm cửa kéo kín. Trên bàn là một tấm ảnh lớn bị phóng to: Hình ảnh Tô Nhiên đang mỉm cười rạng rỡ, tay trong tay với Lục Phong bước vào sảnh tiệc.

Ngón tay Thẩm Dự lướt qua nụ cười của cô trong ảnh, rồi bất chợt dùng lực xé nát gương mặt của Lục Phong.

"Kẻ nào cho phép em cười với hắn như vậy?" – Giọng anh khàn đặc, đầy sự vặn vẹo – "Ba năm bên tôi, em chưa từng cười như thế một lần nào."

Trợ lý Lâm bước vào, run rẩy báo cáo: "Thẩm tổng, cô N vừa rời khỏi tòa nhà Lục Thị. Có vẻ như cô ấy đang tìm kiếm đối tác nhỏ hơn để lách luật..."

"Thông báo cho tất cả bọn họ." – Thẩm Dự ngắt lời, ánh mắt lóe lên tia sáng tàn độc – "Ai dám bán cho cô ta dù chỉ một viên đá vụn, ngày mai Thẩm Thị sẽ mua đứt công ty đó và đóng cửa nó ngay lập tức. Tôi muốn em ấy hiểu rằng, ở thành phố S này, không có sự cho phép của tôi, em ấy ngay cả không khí cũng không được hít thở tự do."

Buổi chiều, cơn mưa bóng mây bất chợt đổ xuống.

Tô Nhiên vừa bước ra khỏi một xưởng chế tác nhỏ ở ngoại ô thì một chiếc Maybach đen bóng đã đợi sẵn từ lâu. Cánh cửa xe mở ra, Thẩm Dự bước xuống dưới làn mưa, không cần ô, đôi mắt sâu hoắm khóa chặt lấy cô.

Anh tiến lại gần, hơi thở lạnh lẽo bao trùm lấy cô.

"Sao vậy? Lục Phong không giúp được em à?" – Anh nhếch môi, nụ cười mang theo sự đắc thắng nhơ nhớp – "Vừa rồi hắn ta đã phải quỳ xuống cầu xin tôi đừng thu hồi khoản vay của ngân hàng Thẩm gia đấy. Em xem, người đàn ông em chọn cũng chỉ đến thế thôi."

Tô Nhiên nhìn anh, không hề sợ hãi, chỉ có sự thương hại: "Thẩm Dự, anh thật hèn hạ."

"Hèn hạ?" – Thẩm Dự đột ngột túm lấy eo cô, kéo mạnh cô vào lòng mình, mặc cho nước mưa thấm đẫm cả hai – "Vì em, tôi có thể còn hèn hạ hơn thế nữa. Tôi đã nói rồi, em chỉ có hai lựa chọn: Một là quay về Thẩm gia làm phu nhân của tôi, hai là nhìn tất cả những kẻ giúp đỡ em phải thân bại danh liệt."

Anh bóp cằm cô, ép cô nhìn thẳng vào đôi mắt điên cuồng của mình:

"Cười với tôi đi. Nếu em cười với tôi giống như đã cười với hắn, tôi sẽ tha cho Lục Thị."

Tô Nhiên nhìn anh, đôi môi khẽ cong lên một nụ cười đầy châm biếm:

"Anh muốn nụ cười của tôi sao? Được thôi."

Dưới làn mưa tầm tã, cô đột ngột kiễng chân, ghé sát môi vào tai anh, hơi thở nóng hổi tương phản với nước mưa lạnh giá:

"Thẩm Dự, anh càng làm vậy, tôi lại càng cảm thấy ghê tởm anh. Nụ cười của tôi... anh cả đời này cũng đừng hòng mua được nữa."

Nói xong, cô dùng hết sức đẩy anh ra, lên chiếc taxi vừa trờ tới. Thẩm Dự đứng lặng dưới mưa, bàn tay siết chặt thành nắm đấm đến mức bật máu. Cơn ghen không hề dịu đi, mà nó đã hóa thành một loại dục vọng đen tối: Nếu không thể có được nụ cười, anh sẽ dùng nước mắt để trói buộc cô.