786 từ · ~4 phút đọc
Đêm muộn, tại căn hộ cao cấp mà Tô Nhiên đang tạm trú.
Ánh đèn đường mờ ảo xuyên qua màn mưa, hắt những vệt sáng run rẩy lên sàn gỗ. Tô Nhiên vừa bước ra khỏi phòng tắm, mái tóc còn sũng nước, khoác trên mình chiếc áo choàng tắm mỏng manh. Cô mệt mỏi tựa lưng vào cửa sổ, nhìn những giọt nước lăn dài, trong đầu là bài toán về nguồn cung đá quý đang bị Thẩm Dự phong tỏa.
Cạch.
Tiếng khóa cửa khô khốc vang lên giữa không gian tĩnh mịch.
Tô Nhiên giật mình quay lại, đồng tử co rút khi nhìn thấy một bóng đen cao lớn đang đứng ngay cửa ra vào. Thẩm Dự. Toàn thân anh ướt đẫm, nước mưa từ mái tóc đen nhỏ xuống sàn nhà, đôi mắt anh trong bóng tối rực lên vẻ nguy hiểm của một loài dã thú đã tìm thấy con mồi.
"Anh... sao anh vào được đây?" – Tô Nhiên lùi lại một bước, tay siết chặt cổ áo choàng.
Thẩm Dự không đáp, anh tiến tới, mỗi bước chân đều nặng nề và đầy áp lực. Anh ném chiếc chìa khóa dự phòng lên bàn – thứ mà anh đã dùng quyền lực để ép quản lý tòa nhà phải giao ra.
"Em tưởng trốn ở đây là an toàn sao?" – Giọng anh khàn đặc, nồng nặc mùi rượu và hơi lạnh của sương đêm.
Tô Nhiên định chạy về phía điện thoại để gọi bảo vệ, nhưng Thẩm Dự đã nhanh hơn. Anh sải bước tới, một tay nắm lấy cổ tay cô, tay kia ôm lấy eo, thô bạo ép mạnh cô vào góc tường tối tăm bên cạnh giá sách.
"Buông tôi ra! Thẩm Dự, anh điên rồi!"
"Đúng, tôi điên rồi! Tôi phát điên vì mùi hương của em, phát điên vì nụ cười em dành cho gã khác!" – Thẩm Dự gầm nhẹ, hơi thở nóng hổi của anh phả lên gương mặt tái nhợt của cô.
Anh dùng một tay khóa chặt cả hai tay cô lên đỉnh đầu, tay kia bóp mạnh cằm cô, ép cô phải đối diện với sự cuồng loạn trong mắt mình.
"Ba năm qua, em trốn đi đâu? Em dùng cơ thể này để quyến rũ bao nhiêu kẻ rồi hả?"
"Anh im đi! Không phải ai cũng bẩn thỉu như anh!"
Câu nói của Tô Nhiên như mồi lửa thiêu rụi chút lý trí cuối cùng của Thẩm Dự. Anh cúi xuống, đột ngột chiếm lấy đôi môi cô.
Đó không phải là một nụ hôn. Đó là một sự xâm lược, một sự trừng phạt tàn nhẫn.
Nụ hôn mang theo vị chát của rượu, vị lạnh của nước mưa và sự cay đắng của lòng chiếm hữu. Thẩm Dự cắn mạnh vào cánh môi dưới của cô đến mức bật máu, hương vị rỉ sắt lan tỏa trong khoang miệng. Tô Nhiên vùng vẫy điên cuồng, cô dùng răng cắn lại, nhưng Thẩm Dự dường như không còn biết đau. Anh càng điên cuồng hơn, lưỡi anh càn quét mọi ngóc ngách như muốn nuốt chửng linh hồn cô, muốn khảm sâu sự tồn tại của mình vào từng tế bào của cô.
"Ưm..." – Tô Nhiên nghẹn ngào, những giọt nước mắt uất ức lăn dài trên gò má, rơi vào nụ hôn nồng đậm vị trừng phạt ấy.
Cảm nhận được vị mặn của nước mắt, Thẩm Dự khựng lại một nhịp, nhưng bàn tay anh lại càng siết chặt eo cô hơn, khiến cô hoàn toàn dính sát vào cơ thể rắn chắc, đang nóng rực lên vì dục vọng của anh.
"Khóc? Vì tôi hôn em mà em thấy nhục nhã đến thế sao?" – Anh rời môi cô, giọng nói khàn khục, môi anh nhuốm màu máu của cô, trông càng thêm tà mị – "Tô Nhiên, em nghe cho kỹ đây. Dù em có hận tôi, có ghê tởm tôi, thì từng tấc da thịt này cũng đã in sâu dấu ấn của Thẩm Dự tôi rồi. Em cả đời này cũng đừng hòng xóa sạch được!"
Nói rồi, anh lại một lần nữa cúi xuống, nụ hôn lần này không còn dừng lại ở môi, mà dời xuống cần cổ trắng ngần, để lại những vết hằn đỏ chói mắt – một loại đánh dấu chủ quyền đầy tàn bạo.
Trong góc tối của căn phòng, tiếng mưa rơi tầm tã bên ngoài hoàn toàn bị che lấp bởi tiếng thở dốc nặng nề và tiếng vải vóc ma sát. Tô Nhiên kiệt sức, đôi tay bị khóa chặt dần buông lỏng. Sự chiếm hữu muộn màng này của Thẩm Dự, hóa ra lại là một loại xiềng xích bằng nhục dục khiến cô nghẹt thở.