MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSỰ CHIẾM HỮU SAI LẦMChương 1: KINH THÀNH RỰC LỬA, PHƯỢNG HOÀNG GÃY CÁNH

SỰ CHIẾM HỮU SAI LẦM

Chương 1: KINH THÀNH RỰC LỬA, PHƯỢNG HOÀNG GÃY CÁNH

661 từ · ~4 phút đọc

Khói đen cuồn cuộn che lấp cả bầu trời Đại Việt vốn dĩ từng rất thanh bình. Tiếng gào thét của binh lính hòa lẫn với tiếng kim loại va chạm chát chúa tạo nên một bản nhạc tang thương. Trường Ninh đứng trên lầu cao của điện Kính Thiên, đôi mắt phượng vốn dĩ trong veo giờ đây chỉ còn phản chiếu một màu đỏ rực của lửa.

Kinh thành thất thủ rồi.

Phụ hoàng nàng đã tuẫn tiết, mẫu hậu cũng đã gieo mình xuống hồ sen tự vẫn để giữ trọn tiết hạnh. Chỉ còn nàng, vị công chúa được mệnh danh là "Đệ nhất mỹ nhân kinh kỳ", đang đứng giữa ranh giới của sự sống và cái chết.

"Công chúa! Mau đi thôi! Đường hầm phía sau vẫn còn kịp!" – Tiếng cung nữ thân cận nức nở, kéo vạt áo lụa của nàng.

Trường Ninh không nhúc nhích. Nàng nhìn xuống sân điện, nơi một toán quân với giáp sắt đen kịt đang tiến vào như sóng thần. Dẫn đầu là một nam nhân cưỡi hắc mã, trên tay cầm thanh trường đao còn nhỏ máu ròng ròng. Áo choàng đỏ của hắn bay phấp phới trong gió, trông như một con quỷ vừa bước ra từ địa ngục.

Tiêu Sát. Kẻ phản nghịch. Kẻ mà gia tộc nàng từng mang ơn, nay lại là kẻ tự tay kết liễu vương triều này.

Rầm!

Cánh cửa điện bị đá văng. Tiêu Sát bước vào, khí thế bức người khiến đám cung nữ sợ hãi ngã quỵ. Hắn không nhìn ai, đôi mắt sắc lạnh như dao găm khóa chặt vào bóng dáng mảnh mai đang đứng ngược sáng bên cửa sổ.

"Trường Ninh công chúa, biệt lai vô dạng?" – Giọng hắn trầm thấp, khàn đặc, chứa đựng một sự giễu cợt cay độc.

Trường Ninh quay lại, sống mũi cay nồng nhưng nàng vẫn ngẩng cao đầu, khí chất của một vương nữ không cho phép nàng run rẩy trước kẻ thù.

"Tiêu Sát, ngươi giết phụ hoàng ta, diệt quốc gia ta, giờ còn muốn gì nữa?"

Tiêu Sát bước tới, mỗi bước chân của hắn như dẫm nát trái tim nàng. Hắn đứng sát đến mức nàng có thể ngửi thấy mùi máu tanh nồng và mùi khói súng trên người hắn. Bàn tay to lớn, thô ráp của hắn bất ngờ bóp chặt lấy cằm nàng, ép nàng phải nhìn thẳng vào đôi mắt đầy dục vọng và hận thù của hắn.

"Ta muốn gì?" – Hắn bật cười, nụ cười lạnh thấu xương – "Ta muốn thấy đóa hoa kiêu ngạo nhất của vương triều này phải rũ cánh dưới thân ta. Ta muốn nàng sống, để chứng kiến cảnh ta ngồi lên ngai vàng mà phụ hoàng nàng từng ngồi, và để nàng hiểu thế nào là... nô lệ."

Trường Ninh run lên, không phải vì sợ, mà vì nhục nhã. Nàng vung tay định tát hắn, nhưng đôi tay yếu ớt ấy nhanh chóng bị hắn tóm gọn, khóa chặt ra sau lưng bằng một tay duy nhất. Hắn ép sát người vào nàng, sự cứng rắn của bộ giáp sắt lạnh lẽo va chạm với đường cong mềm mại dưới lớp áo lụa mỏng manh của nàng.

"Thả ta ra! Đồ tặc tử!" – Nàng rít lên.

Tiêu Sát không nói không rằng, hắn cúi đầu, vùi mặt vào hõm cổ nàng, tham lam hít hà mùi hương hoa nhài thanh khiết vẫn còn sót lại. Hắn cắn mạnh vào vành tai nàng, khiến nàng khẽ thốt lên một tiếng rên rỉ đau đớn.

"Đừng phí sức. Từ hôm nay, cung điện này là của ta. Và nàng... cũng là của ta."

Hắn nhấc bổng nàng lên vai như một chiến lợi phẩm, mặc cho nàng đấm đá vô vọng. Tiêu Sát sải bước ra khỏi điện giữa ánh nhìn của hàng vạn binh lính. Phượng hoàng đã gãy cánh, và lồng giam của nàng chính là vòng tay của con quỷ dữ này.