Cỗ xe ngựa cũ kỹ, xóc nảy chạy qua những con phố của kinh thành giờ chỉ còn là đống đổ nát. Trường Ninh ngồi trong góc tối, tay chân bị trói chặt bởi những sợi dây thừng thô ráp làm rướm máu làn da trắng nõn. Nàng không khóc, đôi mắt phượng nhìn trân trân vào khoảng không vô định, lòng đau như cắt khi nghe tiếng reo hò của binh sĩ phương Bắc ngoài kia.
Chiếc xe dừng lại trước một phủ đệ uy nghiêm nhưng lạnh lẽo — Tiêu phủ.
Tiêu Sát vén rèm bước vào, bóng hình cao lớn của hắn che khuất cả chút ánh sáng le lói còn sót lại. Không một lời thông cảm, hắn túm lấy dây thừng, kéo mạnh nàng ra ngoài. Trường Ninh loạng choạng ngã xuống nền đá lạnh lẽo ngay trước cổng phủ. Những tên lính canh nhìn nàng với ánh mắt thèm khát và giễu cợt.
"Nhìn cho kỹ," Tiêu Sát cúi xuống, giọng nói vang lên bên tai nàng như tiếng sấm, "Đây không phải là cung điện nơi nàng được kẻ hầu người hạ. Ở đây, nàng chỉ là một món đồ của ta."
Hắn lôi nàng vào đại sảnh. Tiêu Sát ngồi xuống chiếc ghế bành lót da hổ, vẻ mặt kiêu hùng của kẻ thắng trận. Hắn hất hàm ra hiệu cho tên thuộc hạ mang lên một chiếc bát gỗ đựng thứ cháo loãng rẻ tiền.
"Quỳ xuống ăn đi. Từ giờ, muốn sống thì phải biết nghe lời."
Trường Ninh mím chặt môi, ánh mắt kiên định: "Ta thà chết đói còn hơn nhận sự bố thí của kẻ phản nghịch như ngươi."
Chát!
Một cái tát giáng xuống khiến nàng ngã nhào, khóe môi rỉ ra một vệt máu đỏ tươi. Tiêu Sát đứng dậy, bước đến, đôi ủng quân đội đen bóng dẫm nhẹ lên bàn tay đang run rẩy của nàng. Hắn không dùng lực quá mạnh, nhưng sự nhục nhã ấy còn đau đớn hơn vạn lần nhục hình.
"Chết? Nàng nghĩ ta để nàng chết dễ dàng vậy sao?"
Hắn cúi người, bàn tay thô bạo túm lấy tóc nàng, buộc nàng phải ngửa mặt lên nhìn hắn. Trong đôi mắt hắn không chỉ có hận thù, mà còn có một ngọn lửa dục vọng bùng cháy mãnh liệt — thứ ngọn lửa muốn thiêu rụi sự cao quý của nàng.
Hắn bất ngờ kéo nàng vào lòng, lớp giáp sắt lạnh lẽo cọ xát vào lồng ngực đang phập phồng của nàng. Tiêu Sát vùi đầu vào cổ nàng, cắn mạnh lên bả vai trần qua lớp áo rách rưới, để lại một dấu răng tím tái. Trường Ninh đau đớn oằn mình, nhưng đôi tay bị trói không thể phản kháng.
"Cơ thể này... thơm quá," hắn thì thầm, giọng khàn đặc, "Đêm nay, ta sẽ dạy cho nàng biết thế nào là quy tắc của kẻ thắng cuộc."
Hắn gọi quản gia, giọng lạnh lùng: "Đưa nàng ta vào 'U Linh Các', xích chân lại. Tắm rửa sạch sẽ, tối nay ta sẽ dùng 'bữa chính' tại đó."
Trường Ninh bị lôi đi trong sự tuyệt vọng cùng cực. Nàng biết, những gì nàng trải qua ban ngày chỉ là khởi đầu cho một cơn ác mộng dài đặc mùi dục vọng và hận thù vào ban đêm. Phượng hoàng thực sự đã rơi vào vũng bùn, bị giẫm đạp dưới gót giày của vị tướng quân tàn bạo nhất thế gian.