U Linh Các không giống một nhà lao, nó giống một cái lồng chim bằng vàng ròng nhưng lạnh lẽo đến thấu xương. Giữa phòng là một bồn tắm lớn bằng đá cẩm thạch, khói sương mờ ảo mang theo mùi hương của tinh dầu trầm hương nồng đượm. Nhưng với Trường Ninh, mùi hương này chẳng khác nào mùi của những vòng hoa tang.
Hai nữ tỳ thô kệch vâng lệnh Tiêu Sát, họ không chút nương tay lột bỏ lớp y phục lụa là đã rách nát trên người nàng. Trường Ninh co quắp, đôi tay gầy guộc cố gắng che chắn những đường cong thanh tân trước những ánh mắt dòm ngó đầy ác ý.
"Công chúa, đừng phí sức nữa. Tướng quân đã dặn, phải tẩy sạch mùi hôi hám của bại triều trên người cô." – Một nữ tỳ mỉa mai, dội gáo nước nóng dội thẳng lên bờ vai nàng.
Làn da trắng nõn của nàng vì nước nóng mà ửng hồng, những vết lằn do dây thừng để lại càng trở nên rõ rệt, trông như những con rết xấu xí bò trên một viên ngọc quý. Nàng bị ấn xuống bồn nước, mặc cho họ kỳ cọ thô bạo. Nỗi nhục nhã này còn lớn hơn cả cái chết. Một vị công chúa từng có vạn người quỳ lạy, giờ đây bị đem ra tẩy rửa như một món hàng sắp được trưng bày.
Sau khi tắm xong, nàng bị ép mặc vào một lớp áo mỏng manh đến mức gần như trong suốt. Chất liệu lụa tơ tằm thượng hạng dán chặt vào cơ thể còn đọng nước, phô bày trọn vẹn đôi gò bồng đảo phập phồng và vòng eo thon gọn.
Cạch.
Tiếng xích sắt lạnh lẽo vang lên. Một sợi xích bằng vàng ròng, thanh mảnh nhưng vô cùng chắc chắn được khóa vào cổ chân trái của nàng, đầu kia nối chặt vào chân giường lớn bằng gỗ đàn hương.
Trường Ninh run rẩy ngồi thụp xuống giường, cuộn mình lại trong bóng tối. Nàng nghe thấy tiếng ủng da nện từng nhịp xuống sàn gỗ. Tiếng động ấy ngày càng gần, áp bức đến mức hơi thở nàng trở nên nghẹn ứ.
Rầm! Cánh cửa mở ra, Tiêu Sát bước vào. Hắn đã cởi bỏ bộ giáp nặng nề, chỉ khoác hờ một chiếc trung y đen tuyền để lộ khuôn ngực rắn chắc với những vết sẹo ngang dọc – minh chứng cho những năm tháng chém giết nơi sa trường.
Ánh mắt hắn quét qua nàng, dừng lại rất lâu trên làn da trắng ngần và sợi xích vàng lấp lánh ở cổ chân. Một nụ cười đầy tà khí hiện lên trên khuôn mặt cương nghị.
"Chiến lợi phẩm của ta... trông cũng rất ra dáng đấy."
Hắn bước tới, ngồi xuống mép giường, sức nặng của hắn khiến tấm nệm lún xuống. Trường Ninh lùi lại cho đến khi lưng chạm vào vách giường lạnh lẽo, nhưng Tiêu Sát đã nhanh hơn, hắn vươn tay tóm lấy cổ chân đang xích của nàng, kéo mạnh một cái.
"A!" – Trường Ninh thốt lên một tiếng đau đớn, cả cơ thể nàng bị kéo về phía hắn.
Tiêu Sát đè ép lên người nàng, hơi thở nam tính nồng nặc mùi rượu nóng vây hãm lấy nàng. Hắn dùng ngón tay thô ráp mơn trớn từ bắp chân lên đến đùi non của nàng, khiến nàng rùng mình ớn lạnh.
"Ngươi... ngươi là đồ cầm thú!" – Nàng dùng hết sức bình sinh đẩy hắn ra, nhưng đôi tay ấy chẳng khác nào kiến đậu vào cây cổ thụ.
"Cầm thú?" – Hắn thấp giọng cười, bàn tay bất ngờ luồn vào trong lớp áo mỏng, bóp chặt lấy một bên ngực nàng, ép nàng phải đối diện với dục vọng điên cuồng trong mắt mình – "Đúng, ta là cầm thú. Và đêm nay, ta sẽ cho nàng biết, làm nô lệ cho một con thú sẽ như thế nào."
Hắn cúi xuống, không phải một nụ hôn, mà là một cú cắn mãnh liệt vào cổ nàng, như muốn để lại dấu ấn không bao giờ phai nhạt trên món đồ chơi nhục nhã nhất lịch sử mà hắn vừa chiếm được.