Ánh nến trong U Linh Các chập chờn, hắt bóng hai người lên vách tường trông như một con dã thú đang vây hãm con mồi yếu ớt. Tiêu Sát đè nặng thân hình to lớn lên người Trường Ninh, đôi bàn tay như gọng kìm khóa chặt hai cổ tay nàng trên đỉnh đầu.
"Buông ra... làm ơn..." – Tiếng khẩn cầu của nàng nghẹn lại trong cổ họng khi môi hắn thô bạo lấp kín miệng nàng.
Đó không phải là một nụ hôn, mà là một cuộc xâm lược. Hắn càn quét, mút mát như muốn rút cạn dưỡng khí của nàng. Vị máu tanh nồng từ môi nàng bị hắn cắn rách lan tỏa, kích thích dây thần kinh điên cuồng của vị tướng quân khát máu.
Xoạt!
Lớp trung y mỏng manh – thứ che chắn cuối cùng của lòng tự trọng – bị hắn dùng một tay xé toạc. Làn da trắng sứ của nàng phơi bày trọn vẹn dưới ánh nến, run rẩy vì không khí lạnh lẽo và vì nỗi sợ hãi tột cùng. Tiêu Sát nhìn chằm chằm vào đôi gò bồng đảo đang phập phồng kịch liệt, đôi mắt hắn đỏ ngầu vì dục vọng bị kìm nén bấy lâu.
"Thật đẹp..." – Hắn thì thầm, giọng khàn đặc như tiếng gầm thấp – "Đẹp đến mức khiến ta muốn hủy hoại nàng ngay lập tức."
Hắn cúi xuống, đầu lưỡi nóng rực mơn trớn từ xương quai xanh xuống đến đỉnh hồng đào đang run rẩy. Trường Ninh uốn cong người, một cảm giác lạ lẫm, tê dại bò dọc sống lưng khiến lý trí nàng trở nên mờ mịt. Nàng hận hắn, hận đến tận xương tủy, nhưng cơ thể non nớt chưa từng qua tay nam nhân lại không thể ngăn cản những phản ứng nguyên thủy nhất.
"Đừng... Tiêu Sát... ta hận ngươi..." – Nàng nức nở, những giọt nước mắt lăn dài xuống gối.
"Cứ hận đi, hận càng sâu, nàng sẽ càng nhớ kỹ đêm nay!"
Tiêu Sát bất ngờ tách hai chân nàng ra. Sợi xích vàng ở cổ chân vang lên tiếng leng keng khô khốc và nhục nhã. Không một chút dạo đầu, không một lời dỗ dành, hắn trực tiếp chiếm lấy nàng bằng một cú thúc mạnh bạo.
"Á...!" – Một tiếng thét xé lòng vang lên khắp căn phòng.
Trường Ninh cảm thấy cơ thể mình như bị xẻ làm đôi. Nỗi đau xé thịt khiến nàng tỉnh táo lại trong phút chốc, nhưng ngay sau đó là những đợt sóng triều dồn dập của hắn. Tiêu Sát không dừng lại, hắn di chuyển cuồng bạo như một con thú hoang vừa thoát cũi. Mỗi lần va chạm là một lần sợi xích ở chân nàng lại rung lên, như một lời nhắc nhở nghiệt ngã về thân phận nô lệ của nàng.
Hắn vùi mặt vào hõm cổ nàng, tham lam hít lấy mùi hương thanh khiết đã trộn lẫn với mùi mồ hôi nóng hổi. Đôi bàn tay thô ráp của hắn bóp chặt lấy eo nàng, để lại những vết hằn đỏ sẫm. Giữa những cơn đau đớn và nhục nhã, Trường Ninh cay đắng nhận ra một luồng khoái cảm tội lỗi đang nảy mầm từ sâu trong cơ thể, khiến nàng không tự chủ được mà phát ra những tiếng rên rỉ vỡ vụn.
Trong căn phòng tràn ngập mùi vị hoan lạc nồng đậm, Tiêu Sát cười gằn, giọng nói đầy sự chiếm hữu:
"Nhìn đi, công chúa cao quý của ta... cơ thể nàng dường như lại rất thích sự tàn bạo của ta đấy."
Trường Ninh nhắm nghiền mắt, để mặc bóng tối và dục vọng của hắn nuốt chửng mình. Đêm đầu tiên ở vương phủ, vương triều sụp đổ, và tâm hồn của nàng cũng chính thức tan nát dưới thân kẻ thù.