Ánh bình minh lờ mờ rọi qua khe cửa U Linh Các, nhưng không mang lại chút ấm áp nào cho Trường Ninh. Nàng tỉnh dậy với thân thể rã rời, những dấu vết xanh tím khắp làn da trắng sứ như những lời cáo buộc nhục nhã về đêm qua. Sợi xích vàng ở cổ chân vẫn nằm đó, lạnh lẽo và nặng nề, nhắc nhở nàng rằng cơn ác mộng này là thật.
Rầm! Cửa mở, nhưng không phải Tiêu Sát. Một toán quản gia và nô tỳ bước vào, trên tay họ không phải là lụa là hay thức ăn ngon, mà là một bộ y phục thô kệch dành cho kẻ hầu người hạ và một thau nước lạnh ngắt.
"Công chúa, Tướng quân có lệnh. Từ hôm nay, người không còn là khách, mà là nô tỳ riêng của ngài ấy. Mau thay đồ rồi ra sân sau gánh nước." – Tên quản gia nhìn nàng với ánh mắt khinh khỉnh.
Trường Ninh siết chặt tấm chăn rách nát, đôi mắt phượng quật cường: "Ngươi nói gì? Ta là công chúa Đại Việt!"
"Vương triều của cô đã chết cùng đống tro tàn ở điện Kính Thiên rồi!" – Một tiếng nói trầm thấp, đầy uy quyền vang lên. Tiêu Sát bước vào, hắn đã vận chiến bào chỉnh tề, trông cao ngạo và xa cách như một vị thần chiến tranh.
Hắn tiến đến cạnh giường, dùng mũi kiếm nâng cằm nàng lên, lạnh lùng nói: "Nàng nghĩ nằm trên giường của ta một đêm thì sẽ trở thành phu nhân sao? Đừng mơ mộng. Ở đây, nàng phải làm việc để đổi lấy cơm ăn. Muốn giữ cái danh công chúa? Được, vậy thì hãy để lũ nô tỳ ngoài kia xem xem, đôi bàn tay gảy đàn của nàng khi cầm chổi quét rác sẽ trông như thế nào."
Hắn ra lệnh mở xích chân cho nàng, nhưng lại ném cho nàng một chiếc vòng đồng khắc chữ "Tiêu" để đeo vào cổ tay – dấu ấn của vật sở hữu.
Trưa hôm đó, dưới cái nắng gắt của kinh thành đã đổi chủ, vị công chúa vốn dĩ chưa từng chạm tay vào việc nặng giờ đây phải quỳ dưới sân phủ để lau chùi những vết máu khô trên phiến đá – dấu tích của những cuộc hành hình mà Tiêu Sát vừa thực hiện.
Mồ hôi chảy ròng ròng trên trán, thấm vào những vết thương chưa lành ở cổ và vai, khiến nàng đau đến thắt ruột. Đám nô tỳ đi ngang qua đều cố ý đá đổ xô nước hoặc buông lời mỉa mai: "Nhìn kìa, đó là công chúa đệ nhất mỹ nhân sao? Trông chẳng khác gì một con gà rũ cánh trong vũng bùn."
Tiêu Sát ngồi trên lầu cao, tay cầm chén rượu, thản nhiên quan sát cảnh tượng đó. Hắn muốn bẻ gãy ý chí của nàng, muốn nàng phải bò đến chân hắn mà cầu xin sự che chở.
Đến chiều tối, khi Trường Ninh tưởng chừng như sắp ngất đi vì kiệt sức và đói, Tiêu Sát bước đến. Hắn dùng đôi ủng đen bóng dẫm lên vạt áo nô tỳ thô kệch của nàng, buộc nàng phải ngước nhìn.
"Cảm giác thế nào? Sự cao quý của nàng có giúp nàng bớt đói không?"
Trường Ninh mím chặt môi đến bật máu, nàng nhìn thẳng vào mắt hắn, giọng thều thào nhưng đanh thép: "Tiêu Sát... ngươi có thể giày vò thân xác ta, nhưng ngươi sẽ không bao giờ có được sự phục tùng từ linh hồn ta."
Tiêu Sát cười khẩy, hắn túm lấy tóc nàng, lôi xệch nàng về phía phòng ngủ: "Linh hồn? Ta không cần thứ đó. Ta chỉ cần mỗi khi ta muốn, cơ thể này phải thuộc về ta. Để xem tối nay, cái 'linh hồn' kiêu hãnh của nàng sẽ chịu đựng được bao lâu dưới sự hoang lạc của ta."
Hắn ném nàng xuống giường, không chút thương xót. Sự bạo ngược của hắn lại bắt đầu, lần này còn cuồng nhiệt và tàn nhẫn hơn, như muốn dùng nhục dục để nhấn chìm chút tôn nghiêm cuối cùng mà nàng đang cố bấu víu.