MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSỰ CHIẾM HỮU SAI LẦMChương 6: THƯ PHÒNG LẠNH LẼO, HƠI THỞ NÓNG RỰC

SỰ CHIẾM HỮU SAI LẦM

Chương 6: THƯ PHÒNG LẠNH LẼO, HƠI THỞ NÓNG RỰC

695 từ · ~4 phút đọc

Thư phòng của Tiêu Sát nằm ở phía Tây vương phủ, một không gian rộng lớn, nồng mùi mực tàu, gỗ đàn hương và cả mùi sắt lạnh của binh khí. Trên những giá sách cao ngất là bản đồ quân sự và những mật thư quốc gia. Đối với Tiêu Sát, đây là nơi bất khả xâm phạm. Nhưng tối nay, hắn muốn biến nơi này thành "đấu trường" của riêng mình và Trường Ninh.

Trường Ninh bị dẫn vào trong một bộ y phục mỏng đến mức gần như vô hình, chỉ có vài dải lụa thêu hoa mẫu đơn che đậy những điểm nhạy cảm nhất. Gió đêm lùa qua cửa sổ khiến nàng rùng mình, hai cánh tay gầy guộc ôm lấy bờ vai đầy những vết tích của những đêm trước.

"Lại đây, mài mực cho ta." – Tiêu Sát không ngước mắt lên, giọng nói đều đều nhưng đầy sức ép.

Trường Ninh cắn môi, bước chân nặng nề tiến về phía bàn lớn. Đôi bàn tay từng gảy đàn tranh nay run rẩy cầm thỏi mực, chầm chậm mài trên nghiên đá. Tiếng mực cọ xát vào đá loẹt quẹt khô khốc giữa không gian tĩnh lặng đến nghẹt thở.

Tiêu Sát bất ngờ buông bút, bàn tay to lớn vươn ra, tóm lấy eo nàng và nhấc bổng nàng lên, đặt ngồi ngay lên đống tấu chương và bản đồ trên mặt bàn gỗ.

"Á...!" – Trường Ninh hoảng hốt, tay chân luống cuống làm đổ nghiên mực. Mực đen sánh đặc loang lổ ra bản đồ quân sự, thấm vào làn da trắng như tuyết ở đùi nàng, tạo nên một sự tương phản đầy nhục dục.

"Nhìn xem nàng làm gì này..." – Tiêu Sát thấp giọng cười, ánh mắt hắn tối sầm lại. Hắn dùng ngón tay thon dài quết lấy chút mực đen trên đùi nàng, rồi chậm rãi vẽ một đường dài từ bẹn lên đến tận bầu ngực căng tròn đang phập phồng của nàng.

"Đừng mà... đây là thư phòng... nếu có người vào..." – Trường Ninh nức nở, nàng cố gắng khép chặt đôi chân nhưng Tiêu Sát đã dùng cơ thể rắn chắc của mình chen vào giữa.

"Ai dám vào khi không có lệnh của ta?" – Hắn gằn giọng, bàn tay thô bạo xé toạc dải lụa cuối cùng trên người nàng.

Hắn đè nàng xuống mặt bàn lạnh ngắt, những góc cạnh sắc sảo của đống tấu chương đâm vào lưng nàng đau nhức. Tiêu Sát không hề dạo đầu, hắn muốn dùng sự lạnh lẽo của thư phòng và sự thô bạo của mình để bẻ gãy ý chí cuối cùng của nàng. Hắn xâm nhập vào nàng một cách hung hãn, như cách hắn dẫn quân càn quét kinh đô của nàng.

"Ưm..." – Trường Ninh cắn chặt tay mình để không phát ra tiếng rên rỉ, nhưng sự va chạm mãnh liệt giữa cơ thể hắn và mặt bàn gỗ khiến nàng run rẩy không thôi.

Tiếng xì xào của lính canh đi tuần tra bên ngoài cửa sổ càng khiến nỗi nhục nhã lên đến đỉnh điểm. Nàng sợ, sợ có ai đó nhìn thấy cảnh tượng này, sợ vị công chúa cao quý ngày nào giờ đây lại đang bị kẻ thù nhào nặn như một miếng đất sét trên bàn làm việc.

Tiêu Sát cúi xuống, hơi thở nóng rực phả vào tai nàng, giọng hắn khàn đặc vì dục vọng đạt đến đỉnh cao: "Mở mắt ra, nhìn cho kỹ... Đây là nơi ta quyết định vận mệnh của đất nước nàng, và cũng là nơi nàng phải phục tùng ta. Trường Ninh, nàng chỉ là một quân cờ... một quân cờ để ta giải tỏa cơn khát này."

Mực tàu hòa lẫn với mồ hôi, thấm đẫm trên mặt bàn. Giữa không gian lạnh lẽo của quyền lực, chỉ có hơi thở nóng rực và những tiếng va chạm xác thịt đầy tội lỗi. Trường Ninh nhắm mắt, để những giọt nước mắt hòa vào vệt mực đen trên má. Nàng biết, sau đêm nay, nàng sẽ không bao giờ có thể đứng thẳng lưng trước mặt hắn được nữa.