Sau đêm nhục nhã tại thư phòng, Trường Ninh bị tống trở lại U Linh Các. Thân thể nàng rã rời, tâm hồn nàng như một mảnh gương vỡ vụn không cách nào hàn gắn. Nhưng giữa bóng tối bao trùm, một tia sáng nhỏ nhoi bỗng xuất hiện.
Trong lúc đang bị ép giặt giũ bên giếng nước hậu viện, một gã thái giám già – người từng hầu hạ bên cạnh Phụ hoàng nàng – bất ngờ tiếp cận. Gã thì thầm, giọng run rẩy: "Công chúa... Hoàng đệ của người, Thập tứ hoàng tử... vẫn còn sống. Ngài ấy đang lẩn trốn ở ngoại thành, chờ người tới hội quân để phục quốc."
Trái tim Trường Ninh như sống lại. Hoàng đệ nhỏ bé của nàng, đứa trẻ duy nhất còn sót lại của hoàng tộc! Nàng vội vã nắm lấy tay gã: "Thật sao? Làm ơn, hãy đưa ta đi gặp đệ ấy. Dù phải đánh đổi mạng sống, ta cũng phải cứu đệ ấy!"
Gã thái giám gật đầu, hẹn nàng vào đêm trăng khuyết, khi lính canh đổi ca tại cổng sau phủ Tướng quân.
Đêm đó, trời không trăng không sao. Trường Ninh lén lút băng qua những dãy hành lang tối tăm. Nàng đã dùng trang sức cuối cùng giấu được để hối lộ tên lính canh. Khi cánh cửa gỗ nặng nề của phủ Tướng quân hé mở, nàng ngỡ mình đã chạm tay vào tự do.
Nhưng vừa bước ra khỏi cổng, ánh đuốc đồng loạt thắp sáng cả một vùng trời.
Tiêu Sát ngồi trên lưng ngựa, gương mặt hắn ẩn hiện dưới ánh lửa trông tàn nhẫn như một vị phán quan dưới điện Diêm Vương. Phía sau hắn, gã thái giám già đang quỳ rạp dưới đất, run rẩy cầm một túi vàng.
"Công chúa... nô tài xin lỗi... nô tài cũng phải sống..." – Lời phản bội của gã như nhát dao đâm thấu tim nàng.
Tiêu Sát xuống ngựa, thong thả bước về phía nàng. Hắn không nổi giận, nhưng sự tĩnh lặng của hắn còn đáng sợ hơn vạn lần lôi đình. Hắn ra hiệu cho lính canh mang lên một cái bao tải đẫm máu.
"Nàng muốn tìm hoàng đệ của mình sao?" – Tiêu Sát lạnh lùng hỏi.
Hắn hất hàm, cái bao tải bị lộn ngược. Một cái thủ cấp lăn tròn dưới chân Trường Ninh. Đôi mắt đứa trẻ vẫn còn trợn trừng vì kinh hãi. Đó chính là Thập tứ hoàng tử, đứa em trai 10 tuổi mà nàng hằng đêm cầu nguyện cho sự bình an của nó.
"Không... KHÔNG!!!" – Trường Ninh thét lên một tiếng xé lòng, nàng quỵ xuống, ôm lấy cái thủ cấp lạnh lẽo vào lòng, tiếng khóc nghẹn ngào hóa thành tiếng gào thét uất hận – "Tiêu Sát! Ngươi không phải người! Ngươi là quỷ dữ! Ngươi giết một đứa trẻ... nó có tội tình gì?!"
Tiêu Sát túm lấy tóc nàng, buộc nàng phải ngẩng khuôn mặt đẫm lệ lên nhìn mình. Hắn gằn từng chữ: "Tội của nó là mang dòng máu của kẻ đã tru di gia tộc ta năm xưa. Ta đã nói rồi, ta muốn nàng sống để nhìn thấy sự diệt vong tuyệt đối của vương triều này. Mọi hy vọng của nàng, ta sẽ đích thân nghiền nát."
Hắn lôi nàng xệch trên nền đất đá, mặc cho nàng gào thét và cào cấu vào đôi tay thép của hắn. Nỗi đau mất người thân hòa lẫn với cảm giác bị phản bội khiến tâm trí Trường Ninh sụp đổ hoàn toàn. Nàng không còn muốn chạy trốn, không còn muốn đấu tranh.
Đêm đó, trong U Linh Các, Tiêu Sát cưỡng đoạt nàng như một cách để trừng phạt cho sự không an phận. Nhưng lần này, Trường Ninh không còn kháng cự, cũng không còn rên rỉ. Nàng nằm đó như một xác không hồn, đôi mắt trống rỗng nhìn lên trần nhà, để mặc kẻ thù chà đạp lên thân xác mình. Nàng nhận ra, trên thế gian này, cái chết đôi khi lại là một sự xa xỉ mà nàng không bao giờ có được.