Căn phòng U Linh Các giờ đây nồng nặc mùi thuốc đắng và mùi trầm hương u uất. Sau cái đêm định mệnh ấy, Trường Ninh không còn khóc, không còn gào thét. Nàng nằm bất động trên giường, đôi mắt phượng nhìn trân trân vào khoảng không, đôi môi khô nẻ không còn chút sắc máu. Nàng tuyệt thực.
Nàng muốn dùng cái chết để chấm dứt sự nhục nhã này, để đi tìm phụ hoàng, mẫu hậu và hoàng đệ nhỏ bé của mình.
Rầm!
Tiêu Sát bước vào, khí thế hung hãn như một cơn bão. Hắn nhìn bát cháo yến vẫn còn nguyên trên bàn, rồi nhìn đến thân hình gầy mòn, xanh xao của nàng trên giường. Cơn giận dữ bùng lên, hắn bước tới, túm lấy cổ áo nàng, nhấc bổng nàng dậy như một con búp bê vải.
"Ăn!" – Hắn gằn giọng, đưa bát cháo đến trước mặt nàng.
Trường Ninh không nhìn hắn, cũng không mở miệng. Ánh mắt nàng trống rỗng đến đáng sợ, như thể linh hồn nàng đã sớm rời bỏ thân xác này.
"Ta bảo nàng ăn, nàng có nghe thấy không?" – Hắn bóp chặt hàm nàng, ép nàng phải đối mặt với hắn – "Đừng tưởng chết là xong. Nếu nàng dám chết, ta thề sẽ cho quật mộ phụ hoàng nàng lên, cho binh lính của ta dày xéo tro cốt của hoàng tộc nàng. Nàng có muốn ngay cả khi chết đi, gia tộc nàng cũng không được yên nghỉ không?"
Đôi đồng tử của Trường Ninh khẽ rung lên. Nàng nhìn hắn, ánh mắt chứa đựng một sự căm hận thấu tận xương tủy. "Ngươi... ác quỷ..." – Giọng nàng khàn đặc, yếu ớt như hơi thở tàn.
"Đúng, ta là ác quỷ!" – Tiêu Sát cười gằn, nụ cười méo mó – "Và ác quỷ thì không cho phép món đồ chơi của mình biến mất dễ dàng như vậy."
Hắn hất đổ bát cháo, rồi bất ngờ xé toạc lớp áo trong của nàng. Thân hình nàng giờ đây gầy yếu đến tội nghiệp, những khung xương sườn hiện rõ sau làn da nhợt nhạt. Sự tàn nhẫn trong lòng hắn bỗng chốc biến thành một cơn khát khao điên cuồng. Hắn muốn dùng nhục dục, dùng sự đau đớn thể xác để kéo nàng ra khỏi trạng thái chết lâm sàng này.
"Nàng muốn chết để thoát khỏi ta? Ta sẽ cho nàng thấy, sống trong tay ta còn đáng sợ hơn cái chết gấp vạn lần!"
Hắn đè nghiến nàng xuống giường, đôi bàn tay thô bạo mơn trớn khắp những nơi nhạy cảm, cố tình tạo ra những cơn đau điếng người. Hắn không dùng tình dục để yêu thương, mà dùng nó như một loại hình phạt. Sự xâm nhập đột ngột và cuồng bạo của hắn khiến Trường Ninh run lên bần bật, một tiếng rên rỉ đau đớn bật ra từ cổ họng khô khốc.
"Đau không? Cảm nhận được sự tồn tại của ta không?" – Hắn vừa thúc mạnh, vừa cắn lên vành tai nàng, ép nàng phải nghe thấy tiếng thở dốc của chính mình – "Mở mắt ra nhìn ta! Ta là kẻ đã giết cả nhà nàng, là kẻ đang chiếm hữu nàng. Nàng không được phép quên, ngay cả khi nàng sắp chết!"
Giữa sự hành hạ tàn nhẫn ấy, một luồng khoái cảm vặn vẹo lại nảy sinh. Sự sống dường như trở lại trong đôi mắt của Trường Ninh qua những cơn đau và sự kích thích điên cuồng. Nàng cào cấu vào vai hắn, để lại những vệt máu dài, như một cách để chứng minh mình vẫn còn tồn tại, vẫn còn hận hắn.
Tiêu Sát nhìn thấy ngọn lửa hận thù nhen nhóm lại trong mắt nàng, hắn thỏa mãn gầm khẽ. Hắn ép nàng phải tiếp nhận hết tất cả sự chiếm hữu cuồng nhiệt của mình, cho đến khi nàng kiệt sức hoàn toàn và thiếp đi trong vòng tay đầy mùi máu và mồ hôi của kẻ thù.
Sáng hôm sau, khi tỉnh dậy, Trường Ninh thấy Tiêu Sát đã đi, nhưng trên bàn là một bát cháo mới và một thông điệp lạnh lùng: “Ăn hết, hoặc mỗi ngày ta sẽ giết một người hầu đã từng theo nàng.”
Nàng cầm thìa cháo lên, nước mắt rơi lã chã vào bát. Nàng phải sống. Sống để chứng kiến ngày kẻ ác quỷ này phải đền tội, dù cái giá phải trả là sự nhục nhã không bao giờ gột rửa được.