Trường Ninh chọn cách sinh tồn trong im lặng. Nàng ăn, nàng ngủ, nàng để mặc Tiêu Sát giày vò thân xác mình mỗi đêm như một thói quen vô hồn. Thế nhưng, trái tim nàng không còn là một mặt hồ tĩnh lặng sau cái chết của hoàng đệ; nó trở thành một hầm chứa đầy thuốc súng, chỉ chờ một mồi lửa để phát nổ.
Đêm ấy, Tiêu Sát trở về sau một cuộc dẹp loạn ở biên thùy. Hắn say khước, hơi men nồng nặc át cả mùi máu tươi thường thấy. Hắn không lao vào nàng cuồng nhiệt như mọi khi mà ngã gục xuống giường, hơi thở nặng nề và đứt quãng.
Trường Ninh ngồi trong góc tối, đôi mắt phượng quan sát kẻ thù đang mất đi sự phòng bị. Ánh nến leo lét hắt lên khuôn mặt cương nghị của hắn – kẻ đã gieo rắc bao tang thương cho gia đình nàng. Nàng chầm chậm bước tới, bàn tay thanh mảnh run rẩy chạm vào chuôi dao găm nhỏ nàng vừa giấu được trong gối.
Cơ hội đây rồi. Chỉ cần một nhát đâm vào cổ họng, tất cả sẽ kết thúc.
Nàng quỳ bên cạnh hắn, đưa tay định nới lỏng trung y của hắn để tìm vị trí tim. Thế nhưng, khi vạt áo đen mở ra, Trường Ninh bỗng khựng lại. Lưỡi dao trong tay nàng suýt chút nữa rơi xuống mặt đất.
Trên lồng ngực rắn chắc của Tiêu Sát, ngay vị trí trái tim, không phải là một vết sẹo chiến trận bình thường. Đó là một vết sẹo lồi lõm, sần sùi, mang hình ấn ký của vương triều cũ – một dấu ấn vốn chỉ dùng để đóng lên người những nô lệ phạm tội đại hình hoặc những kẻ phản quốc bị phế truất.
Kinh khủng hơn, xung quanh ấn ký đó là hàng chục vết sẹo nhỏ hơn, trông như bị hành hạ bởi nhục hình từ khi còn rất nhỏ.
"Phụ hoàng... đã làm gì ngươi?" – Nàng thầm thì, giọng nói run rẩy.
Trong cơn mê sảng vì men rượu và những cơn ác mộng dai dẳng, Tiêu Sát bất ngờ chộp lấy cổ tay nàng. Hắn không mở mắt, nhưng sức mạnh từ bàn tay hắn khiến nàng đau điếng.
"Tại sao...?" – Hắn lẩm bẩm, giọng khàn đặc và đầy đau đớn – "Cả gia tộc họ Tiêu trung thành... tại sao lại đổi lấy một dấu ấn nhục nhã này? Phụ hoàng nàng... lão già đó... đã giết cha ta trước mặt ta!"
Tiêu Sát bật dậy, đôi mắt đỏ ngầu nhìn xoáy vào Trường Ninh. Hắn không nhìn nàng như một vị công chúa, mà nhìn nàng như hiện thân của tất cả sự bất công mà hắn đã phải gánh chịu. Hắn chộp lấy bàn tay đang cầm dao của nàng, không hề sợ hãi, mà còn ép mũi dao đâm nhẹ vào ngay chính vết sẹo nhục nhã trên ngực mình.
"Đâm đi!" – Hắn gầm lên – "Đâm vào đây! Để máu của ta và máu của hoàng tộc nàng hòa vào nhau một lần cuối cùng. Nàng có biết vết sẹo này mỗi khi trời trở lạnh đều đau đến thấu xương không? Nó nhắc ta rằng, chừng nào dòng máu của nàng còn chảy, chừng đó ta chưa thể bình yên."
Trường Ninh bàng hoàng. Nàng chưa từng biết về vụ thảm án của nhà họ Tiêu mười lăm năm trước – một góc tối mà phụ hoàng nàng đã ra lệnh xóa sạch khỏi sử sách. Hóa ra, sự tàn bạo của hắn không phải tự nhiên mà có. Nó được nuôi dưỡng từ máu và nước mắt của một đứa trẻ bị tước mất tất cả quyền làm người.
Tiêu Sát bất ngờ kéo nàng vào một cái ôm nghẹt thở. Lần này, nụ hôn của hắn không có sự cưỡng chế thô bạo, mà đầy sự tuyệt vọng và cay đắng. Hắn vùi đầu vào vai nàng, những giọt nước mắt nóng hổi của kẻ chinh phạt rơi trên làn da nàng.
Đêm đó, giữa hai kẻ mang nợ máu, một thứ cảm xúc kỳ lạ nảy mầm. Không phải tình yêu, cũng chẳng hẳn là hận thù thuần túy. Đó là sự đồng cảm đau đớn giữa hai linh hồn bị hủy hoại. Trường Ninh buông rơi con dao, đôi tay nàng vô thức vuốt ve những vết sẹo trên lưng hắn, trong lòng dâng lên một nỗi chua xót không lời.