Ngoài trời, cơn mưa đầu hạ trút xuống xối xả, gió rít qua khe cửa sổ U Linh Các mang theo hơi lạnh buốt giá. Nhưng trong căn phòng, không khí lại đặc quánh sự nóng bức và căng thẳng.
Sau đêm khám phá vết sẹo oan nghiệt, một khoảng trống lạ lùng xuất hiện giữa Tiêu Sát và Trường Ninh. Hắn không còn cưỡng bức nàng một cách thô bạo, mà chỉ nhìn nàng bằng ánh mắt phức tạp, ẩn chứa nỗi đau đớn và sự chiếm hữu vẫn còn nguyên vẹn. Còn nàng, nàng không còn hận hắn một cách tuyệt đối, mà thay vào đó là một sự sợ hãi pha lẫn tò mò về con người hắn.
Đêm nay, Tiêu Sát lại uống rượu. Hắn ngồi bên bàn, chén rượu liên tục được đưa lên môi, nhưng ánh mắt hắn vẫn không rời khỏi bóng dáng nàng đang cuộn mình trên giường. Nàng cảm nhận được sự im lặng đáng sợ này còn kinh khủng hơn mọi cuộc giày vò thể xác.
"Lại đây..." – Hắn bất ngờ lên tiếng, giọng khàn đặc vì rượu và cảm xúc hỗn độn – "Lại đây với ta."
Trường Ninh do dự. Nàng sợ hãi, nhưng cũng có một sự thôi thúc kỳ lạ kéo nàng lại gần kẻ thù. Nàng chầm chậm bước tới, ánh nến lung linh phản chiếu hình ảnh mảnh mai của nàng trong tấm áo lụa mỏng.
Tiêu Sát kéo nàng ngồi xuống lòng mình, vòng tay rắn chắc ôm chặt lấy eo nàng. Lần này, không có sự giằng co. Hắn vùi mặt vào hõm cổ nàng, hít sâu hương thơm thanh khiết của nàng, như một kẻ đang chìm đắm trong cơn nghiện.
"Trường Ninh..." – Hắn thì thầm, giọng nói đầy sự thống khổ và yếu đuối mà nàng chưa từng thấy – "Ta đã nghĩ, giết hết tất cả các người, ta sẽ được thanh thản. Nhưng tại sao... tại sao ta lại không làm được gì với nàng?"
Nàng cảm nhận được hơi thở nóng hổi của hắn phả vào làn da mẫn cảm. Bàn tay hắn bắt đầu di chuyển, vuốt ve tấm lưng trần, rồi chậm rãi luồn vào trong lớp áo lụa, nhẹ nhàng xoa nắn bờ vai mảnh mai. Không còn sự thô bạo, mà là một sự ve vuốt đầy tính chiếm hữu, khiến cơ thể nàng run rẩy không kiểm soát.
"Tiêu Sát..." – Nàng cất tiếng, nhưng giọng nói lại lạc đi, hoàn toàn khác với sự căm hận nàng muốn thể hiện.
Hắn đẩy nàng nằm xuống bàn, nơi những tấu chương và bản đồ vẫn còn nằm đó. Không gian quen thuộc, nhưng lần này, ánh mắt hắn không có sự tàn nhẫn, mà chỉ có khao khát và sự tuyệt vọng. Hắn từ từ cởi bỏ y phục của nàng, từng nút thắt, từng dải lụa rơi xuống, để lộ làn da trắng nõn và những dấu vết xanh tím còn chưa tan trên cơ thể nàng – minh chứng cho những đêm hoan lạc đau đớn trước đó.
Hắn cúi xuống, không còn cắn xé. Hắn hôn. Những nụ hôn nhẹ nhàng, nhưng lại mang một sức mạnh thiêu đốt kinh người. Đầu lưỡi nóng rực mơn trớn từ cổ, xuống xương quai xanh, rồi đến từng đỉnh hồng đào đang căng cứng vì lạnh và vì sự kích thích.
"Nàng là của ta... chỉ của ta..." – Hắn lặp đi lặp lại như một câu thần chú.
Trường Ninh nhắm nghiền mắt. Nàng muốn đẩy hắn ra, muốn gào thét, muốn thoát khỏi sự nhục nhã này. Nhưng cơ thể nàng, cái cơ thể từng bị hắn hành hạ đến thê thảm, giờ đây lại phản bội lý trí. Những ngón chân nàng cong lên, đôi môi nàng bất giác hé mở, phát ra những tiếng rên rỉ yếu ớt.
Khi Tiêu Sát chiếm lấy nàng, không còn là sự cưỡng đoạt đầy bạo lực. Lần này, có sự chậm rãi, sự ve vãn, sự kích thích từng chút một. Hắn nhìn vào mắt nàng, ép nàng phải nhìn thẳng vào dục vọng đang bùng cháy trong đôi mắt hắn, và nhìn vào cả sự yếu đuối của chính nàng.
"Thú nhận đi, Trường Ninh... Nàng cũng muốn ta... có đúng không?" – Hắn thì thầm, vừa thúc mạnh, vừa nhìn vào khuôn mặt đẫm lệ của nàng.
Trường Ninh uốn cong người, móng tay cào cấu vào tấm lưng trần của hắn. Nàng muốn phủ nhận, muốn hét lên không phải. Nhưng những cơn sóng triều khoái cảm ập đến dồn dập, mạnh mẽ hơn bao giờ hết, khiến nàng không thể thốt nên lời. Nàng ôm chặt lấy hắn, vùi mặt vào vai hắn, bật ra những tiếng khóc nức nở lẫn tiếng rên rỉ mê loạn.
Cơ thể nàng đã phản bội nàng. Giữa hận thù và dục vọng, nàng đã hoàn toàn chìm đắm trong vòng tay của kẻ thù. Ngoài trời, mưa vẫn rơi xối xả, như gột rửa đi mọi ranh giới của lý trí và đạo đức, để lại chỉ còn sự trần trụi của bản năng.