Sau đêm mưa tầm tã ấy, bầu không khí trong phủ Tướng quân trở nên nghẹt thở theo một cách khác. Tiêu Sát không còn bỏ mặc Trường Ninh trong U Linh Các cả ngày. Hắn bắt đầu mang nàng theo bên mình như một món trang sức quý giá nhưng bị xiềng xích.
Hôm nay, Tiêu Sát mở tiệc chiêu đãi các tướng sĩ tại đại sảnh. Trường Ninh bị ép ngồi dưới chân hắn, ngay sát bệ cao. Nàng mặc một bộ y phục đỏ rực như màu máu, cổ tay và cổ chân đeo những vòng vàng chạm trổ tinh xảo. Nhìn từ xa, nàng lộng lẫy như một nữ thần, nhưng khi nhìn gần, sợi dây xích mảnh nối từ cổ chân nàng vào chân ghế của Tiêu Sát lại tố cáo thực tại cay đắng.
Ánh mắt của hàng chục võ tướng thô lỗ đổ dồn về phía nàng. Họ bàn tán, họ cười cợt về "chiến lợi phẩm" xinh đẹp nhất mà Tướng quân đang sở hữu.
"Tướng quân quả là có phúc, công chúa Đại Việt đúng là danh bất hư truyền. Nhìn làn da kia, nhìn đôi mắt kia..." – Một gã phó tướng say rượu, ánh mắt nhìn chằm chằm vào đôi gò bồng đảo ẩn hiện sau lớp áo lụa của Trường Ninh.
Xoảng!
Tiếng chén rượu vỡ tan nát trên tay Tiêu Sát khiến cả đại sảnh im bặt. Hắn không nhìn gã phó tướng, mà cúi xuống nhìn Trường Ninh. Bàn tay hắn luồn vào tóc nàng, kéo mạnh khiến nàng phải ngửa mặt lên, phô bày khuôn mặt thanh tú trước mặt mọi người.
"Các ngươi nhìn đủ chưa?" – Giọng Tiêu Sát trầm thấp nhưng lạnh thấu xương – "Kẻ nào còn dám dùng ánh mắt dơ bẩn đó nhìn nàng, ta sẽ cho móc mắt kẻ đó ngay tại chỗ."
Cả đại sảnh rơi vào tĩnh lặng đáng sợ. Tiêu Sát không dừng lại ở đó. Trước mặt bao nhiêu người, hắn thản nhiên nâng cằm nàng lên, đặt một nụ hôn nồng cháy và đầy tính khẳng định chủ quyền lên môi nàng. Hắn hôn rất sâu, như muốn nuốt chửng nàng, như muốn tuyên bố với cả thế giới rằng: Người đàn bà này là của ta, dù là một sợi tóc cũng không ai được chạm tới.
Trường Ninh nhục nhã nhắm chặt mắt, tay nàng siết chặt vạt áo. Nàng cảm thấy mình như một món đồ chơi đang bị phô bày để thỏa mãn cái tôi điên cuồng của hắn.
Khi tiệc tan, Tiêu Sát lôi xệch nàng về phòng. Vừa đóng cửa lại, hắn đã ép nàng vào tường, ánh mắt hắn đỏ ngầu, chứa đựng một sự ghen tuông vặn vẹo.
"Nàng thích đúng không? Thích được lũ đàn ông đó nhìn ngắm đúng không?" – Hắn gầm lên, bàn tay thô bạo xoa nắn đôi vai nàng – "Tại sao lúc nãy nàng không cúi đầu? Tại sao nàng lại để chúng thấy vẻ đẹp này?"
"Ngươi điên rồi, Tiêu Sát!" – Trường Ninh nức nở – "Chính ngươi bắt ta ra đó, chính ngươi ép ta mặc bộ đồ này!"
"Đúng! Ta điên rồi! Ta điên vì nàng!" – Tiêu Sát cười điên dại. Hắn bế bổng nàng lên, ném xuống giường. Hắn không cởi y phục của nàng, mà chỉ xé toạc những chỗ cần thiết.
Hắn chiếm hữu nàng một cách cuồng nhiệt, vừa hôn vừa cắn lên khắp cơ thể nàng, để lại những dấu ấn đỏ thẫm mới chồng lên những dấu cũ chưa kịp tan. Ánh mắt hắn nhìn nàng lúc này không có một chút dịu dàng nào, chỉ có một sự chiếm đoạt đến cực đoan. Hắn muốn khảm sâu hình ảnh nàng vào tâm trí, và muốn nàng cũng chỉ được phép nhìn thấy mỗi mình hắn.
"Nhìn ta!" – Hắn gằn giọng khi nàng cố quay mặt đi – "Trường Ninh, hãy nhìn cho kỹ kẻ đang hành hạ nàng, kẻ đang yêu thương nàng. Nàng không được phép nghĩ đến ai khác, dù là trong tâm tưởng!"
Trong cơn hoan lạc đầy ám ảnh, Trường Ninh nhận ra một điều kinh khủng: Tiêu Sát không còn hận nàng vì quá khứ nữa. Hắn đang yêu nàng bằng một tình yêu méo mó, tăm tối và đầy tính hủy diệt. Và điều đó, đối với nàng, còn đáng sợ hơn cả cái chết.