MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSỰ CHIẾM HỮU SAI LẦMChương 12: CUỘC TRỐN CHẠY BẤT THÀNH TRONG ĐÊM MƯA

SỰ CHIẾM HỮU SAI LẦM

Chương 12: CUỘC TRỐN CHẠY BẤT THÀNH TRONG ĐÊM MƯA

688 từ · ~4 phút đọc

Mưa mùa hạ trút xuống kinh thành như trút nước, tiếng sấm rền vang át đi tiếng bước chân vội vã. Trường Ninh, trong bộ y phục đen của nô tỳ, luồn lách qua những dãy hành lang tối tăm của Tiêu phủ. Trái tim nàng đập loạn nhịp, từng hơi thở đều mang theo vị mặn của nước mưa và sự sợ hãi tột cùng.

Nàng đã nhận được ám hiệu từ một vị tướng cũ trung thành. Đêm nay, khi Tiêu Sát đang mải mê bàn việc quân tại doanh trại ngoại thành, họ sẽ đón nàng tại hầm nước sau phủ.

"Công chúa, nhanh lên!" – Một bóng đen khẽ gọi.

Trường Ninh trèo qua bức tường cao vút, đôi bàn tay mảnh mai bị gạch đá cào rách, máu hòa cùng nước mưa lạnh buốt. Khi đôi chân nàng chạm đất bên ngoài bức tường phủ, một cảm giác tự do giả tạo trỗi dậy. Nàng chạy, chạy như thể đằng sau là vực thẳm, hướng về phía con sông Hồng nơi thuyền cứu viện đang chờ sẵn.

Nhưng, tự do chỉ kéo dài trong chớp mắt.

Ngay khi nàng vừa chạm tay vào mạn thuyền, một luồng ánh sáng chói lòa từ những bó đuốc đồng loạt thắp sáng. Từ trong màn mưa đen kịch, hàng trăm cung thủ xuất hiện, bao vây lấy con thuyền nhỏ.

Và ở giữa vòng vây đó, trên lưng con hắc mã quen thuộc, Tiêu Sát đứng đó. Hắn không mặc giáp, chỉ khoác một chiếc áo choàng đen, nhưng khí thế bạt tử còn đáng sợ hơn vạn binh mã. Khuôn mặt hắn dưới ánh đuốc chập chờn trông tàn nhẫn đến cực điểm.

"Trường Ninh, nàng định đi đâu?" – Giọng hắn bình thản đến lạ lùng, nhưng ai cũng nghe thấy tiếng nghiến răng ken két ẩn sau đó.

"Tiêu Sát... hãy để ta đi! Ngươi đã có tất cả, xin hãy buông tha cho ta!" – Trường Ninh gào lên trong tiếng mưa.

Tiêu Sát không trả lời. Hắn chỉ nhẹ nhàng vung tay. Một cơn mưa tên trút xuống. Những người lính trung thành cuối cùng của nàng ngã xuống ngay trước mắt nàng, máu của họ nhuộm đỏ cả một vùng nước sông.

"KHÔNG! DỪNG LẠI!" – Trường Ninh quỵ xuống mạn thuyền, tiếng thét của nàng bị tiếng sấm nuốt chửng.

Tiêu Sát xuống ngựa, sải bước qua những xác chết, đi thẳng đến chỗ nàng. Hắn túm lấy tóc nàng, lôi xệch nàng lên bờ cát ướt sũng. Hắn không đánh nàng, nhưng bàn tay hắn siết chặt đến mức nàng tưởng như xương cốt mình sắp vỡ vụn.

"Ta đã nói rồi, nàng là của ta. Dù là linh hồn hay thể xác, dù là sự sống hay cái chết, nàng cũng không được phép rời xa ta."

Hắn ném nàng vào trong cỗ xe ngựa đang chờ sẵn. Trong không gian chật hẹp và tối tăm của xe ngựa, Tiêu Sát ép nàng vào góc, cơ thể hắn ướt sũng, lạnh lẽo áp sát vào người nàng.

"Nàng muốn trốn? Được, ta sẽ cho nàng biết cái giá của sự không yên phận."

Hắn thô bạo xé toạc bộ đồ đen trên người nàng, mặc cho nàng run rẩy vì lạnh và vì nhục nhã. Ngay trong cỗ xe ngựa đang xóc nảy trở về phủ, giữa tiếng mưa rơi tầm tã bên ngoài, Tiêu Sát chiếm lấy nàng bằng một sự điên cuồng chưa từng có.

Hắn thúc mạnh, đôi tay bóp chặt lấy cổ nàng như muốn bóp nghẹt hơi thở đó. Mỗi lần va chạm là một lần hắn nhắc nhở nàng về sự thất bại.

"Nhìn cho kỹ, Trường Ninh! Đây chính là kết cục của những kẻ muốn rời bỏ ta!"

Trường Ninh nhắm mắt, nước mưa và nước mắt hòa lẫn vào nhau. Nàng nhận ra mình không chỉ bị xích bởi sợi dây vàng ở cổ chân, mà nàng đã bị xích bởi định mệnh nghiệt ngã mang tên Tiêu Sát. Cuộc trốn chạy này không mang lại tự do, nó chỉ càng làm cho sợi xích chiếm hữu của hắn thắt chặt vào tận xương tủy nàng.