MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủSỰ CHIẾM HỮU SAI LẦMChương 13: HÌNH PHẠT TRONG HẦM TỐI: XIỀNG XÍCH VÀ HOAN LẠC

SỰ CHIẾM HỮU SAI LẦM

Chương 13: HÌNH PHẠT TRONG HẦM TỐI: XIỀNG XÍCH VÀ HOAN LẠC

661 từ · ~4 phút đọc

Dưới lòng đất của Tiêu phủ là một hệ thống hầm ngầm lạnh lẽo, nơi chỉ có tiếng nước nhỏ giọt và mùi ẩm mốc của đá cũ. Trường Ninh bị ném xuống một căn phòng biệt lập, nơi ánh sáng duy nhất đến từ những ngọn đuốc cháy leo lét trên vách đá.

Lần này, sợi xích vàng ở cổ chân đã được thay bằng hai vòng sắt nặng nề, nối thẳng vào bức tường đá phía sau giường. Tiêu Sát đứng đó, gương mặt hắn bị bóng tối che khuất một nửa, trông như một vị phán quan tàn ác.

"Nàng thích chạy trốn? Vậy thì hãy ở đây, nơi mà ngay cả ánh mặt trời cũng không tìm thấy nàng." – Giọng hắn lạnh lùng, chứa đựng một sự thất vọng sâu sắc đã biến chất thành cuồng nộ.

Trường Ninh quỳ trên sàn đá, đôi vai run rẩy. Nàng không còn sức để khóc, cũng không còn hơi để gào thét. Nàng chỉ có thể trơ mắt nhìn hắn thong thả cởi bỏ thắt lưng, từng cử động của hắn đều mang theo áp lực nghẹt thở.

Hắn tiến lại gần, dùng chân hất hàm nàng lên. Ánh mắt Tiêu Sát đỏ ngầu, đầy vẻ điên dại của kẻ bị phản bội. Hắn không nói lời nào, thô bạo lột sạch y phục của nàng, để mặc nàng trần trụi giữa không gian u tối và lạnh lẽo.

"Đau không?" – Hắn hỏi, khi bàn tay thô ráp của hắn siết chặt lấy vòng eo mảnh mai của nàng, ép nàng phải đứng dậy, hai tay bám vào xích sắt để giữ thăng bằng.

Tiêu Sát xâm nhập từ phía sau một cách cuồng bạo, không một chút dạo đầu. Tiếng xích sắt va chạm vào tường đá vang lên những nhịp keng... keng... đầy nhục nhã. Trường Ninh gục đầu vào vách đá lạnh lẽo, đôi môi cắn chặt đến bật máu để không phát ra tiếng kêu rên.

Nhưng Tiêu Sát không muốn sự im lặng của nàng. Hắn túm lấy tóc nàng, kéo ngược đầu nàng ra sau, bắt nàng phải nhìn thấy hình ảnh phản chiếu của cả hai trong vũng nước dưới sàn.

"Rên lên! Cho ta thấy nàng vẫn còn sống!" – Hắn gầm khẽ, những cú thúc mỗi lúc một mạnh hơn, như muốn dùng sức mạnh thể xác để nghiền nát ý chí phản kháng cuối cùng của nàng.

Trong bóng tối của hầm ngầm, sự kích thích của cái lạnh từ đá và cái nóng từ cơ thể hắn tạo nên một cảm giác vặn vẹo. Khoái cảm tội lỗi lại một lần nữa trỗi dậy trong lòng Trường Ninh, như một loài cỏ độc vươn lên từ đống tro tàn. Nàng ghét sự yếu đuối của chính mình, ghét cách cơ thể nàng run rẩy đón nhận sự chiếm hữu của kẻ thù.

Hắn xoay người nàng lại, nhấc bổng nàng lên, để đôi chân nàng quấn chặt lấy thắt lưng mình. Trong tư thế treo lơ lửng bởi sợi xích, nàng hoàn toàn lệ thuộc vào hắn. Tiêu Sát vùi đầu vào ngực nàng, vừa bú mớm vừa cào cấu, để lại những dấu ấn đỏ thẫm khắp nơi.

"Trường Ninh... nàng sẽ không bao giờ thoát khỏi ta được đâu..." – Hắn thì thầm trong cơn hoan lạc mê muội – "Dù có xuống địa ngục, ta cũng sẽ xích nàng lại bên mình như thế này."

Đêm đó, dưới hầm tối sâu thẳm, tiếng xích sắt và tiếng thở dốc hòa quyện thành một bản nhạc bi thảm. Tiêu Sát đã thực sự biến nàng thành một sủng nô bị giam cầm, không chỉ bởi xiềng xích bằng sắt, mà còn bởi những hoan lạc đẫm máu và hận thù. Khi hắn rời đi, bỏ mặc nàng trong bóng tối, Trường Ninh chỉ còn nghe thấy tiếng tim mình đập rệu rã, và vị đắng chát của sự phục tùng thấm đẫm trong từng hơi thở.