Căn phòng của Trường Ninh tối nay không có nến, chỉ có ánh trăng xanh xao hắt qua ô cửa sổ, in bóng một bóng đen to lớn đang ngồi bất động bên bàn trà. Đó là Tiêu Sát. Trên tay hắn không phải là chén rượu, mà là một bức mật thư được viết trên lụa mỏng – thứ mà Lâm Thanh đã liều chết mua chuộc nô tỳ để gửi cho nàng.
"Trường Ninh, giờ Tý đêm nay, phía Tây vương phủ, ta đón nàng về nhà."
Trường Ninh vừa bước vào phòng, hơi lạnh từ cơ thể Tiêu Sát đã khiến nàng rùng mình. Hắn thong thả đứng dậy, bước từng bước nặng nề về phía nàng. Hắn không nói gì, chỉ giơ bức mật thư lên trước mặt nàng, rồi chậm rãi châm lửa đốt. Ánh lửa bùng lên, soi rõ gương mặt vặn vẹo vì ghen tuông của hắn.
"Về nhà? Hắn muốn đưa nàng về cái 'nhà' đã mục nát đó sao?" – Tiêu Sát cười gằn, giọng hắn khàn đặc như quỷ dữ từ cõi âm – "Nàng tưởng hắn là cứu tinh? Không, hắn chỉ là kẻ sẽ chứng kiến nàng tan nát dưới tay ta."
Hắn đột ngột túm lấy tóc nàng, lôi xệch nàng về phía bức bình phong sau phòng – nơi có một ô cửa sổ nhỏ nhìn thẳng xuống sân khách tiết, nơi Lâm Thanh đang đứng bồn chồn chờ đợi.
"Nhìn đi! Hắn đang đợi nàng đấy." – Tiêu Sát ép mặt nàng sát vào song cửa, đôi bàn tay hắn thô bạo lột sạch y phục trên người nàng, để mặc làn da trắng sứ của nàng phơi bày trước cơn gió đêm buốt giá.
"Không... Tiêu Sát... đừng làm vậy... ta van cầu ngươi!" – Trường Ninh hoảng loạn nức nở. Nàng hiểu hắn định làm gì. Hắn muốn Lâm Thanh nghe thấy, hoặc thậm chí là nhìn thấy sự nhục nhã của nàng.
"Van cầu? Để xem lát nữa tiếng van cầu của nàng có làm hắn đau lòng đến chết không!"
Tiêu Sát không chút nương tay, hắn ép nàng quỳ xuống bên bục cửa sổ, ngay vị trí mà âm thanh phát ra dễ dàng nhất. Hắn xâm nhập từ phía sau bằng một sự cuồng nộ chưa từng có. Cơn ghen tuông của hắn biến thành những cú thúc điên cuồng, mạnh bạo đến mức khiến chiếc cửa sổ gỗ rung lên bần bật.
"Rên lên!" – Hắn gằn giọng, bàn tay bóp chặt lấy đôi gò bồng đảo của nàng đến biến dạng – "Gọi tên hắn đi! Cho hắn biết ai mới là chủ nhân của cơ thể này!"
Trường Ninh cắn chặt môi đến mức máu chảy đầm đìa, nàng không muốn phát ra bất kỳ âm thanh nào. Nhưng Tiêu Sát biết cách để bẻ gãy nàng. Hắn dùng kỹ thuật điêu luyện trộn lẫn với sự tàn nhẫn, đánh vào những điểm nhạy cảm nhất trên cơ thể nàng. Những tiếng rên rỉ đứt quãng, nhục nhã cuối cùng cũng bật ra, vang vọng trong đêm tối tĩnh mịch.
Dưới sân, bóng dáng Lâm Thanh khựng lại. Hắn ngước nhìn lên ô cửa sổ đang rung động, nghe thấy tiếng xích sắt va chạm và tiếng khóc nghẹn ngào của người con gái mình thương yêu. Lâm Thanh gục xuống, thanh kiếm trong tay rơi xuống đất, trái tim hắn tan nát khi nhận ra sự thật tàn khốc: Trường Ninh của hắn đang bị kẻ thù giày vò, và hắn bất lực không thể làm gì.
"Nghe thấy chưa?" – Tiêu Sát vừa thở dốc vừa thì thầm vào tai nàng, ánh mắt hắn lấp lánh sự thỏa mãn bệnh hoạn – "Hắn bỏ cuộc rồi. Từ nay về sau, trong ký ức của hắn, nàng chỉ là một món đồ chơi rách nát của Tiêu Sát ta mà thôi."
Đêm đó, Tiêu Sát không để nàng ngủ. Hắn hành hạ nàng hết lần này đến lần khác, như thể muốn dùng dục vọng để xóa sạch hoàn toàn hình bóng của Lâm Thanh ra khỏi tâm trí nàng. Trong cơn hoan lạc đầy đau đớn, Trường Ninh nhìn thấy đôi mắt của Tiêu Sát – đó không còn là đôi mắt của một tướng quân, mà là đôi mắt của một con quỷ dữ đã hoàn toàn chìm đắm trong sự chiếm hữu sai lầm.