Bóng đêm tháng Mười Hai giăng mắc trên thành phố, mang theo hơi lạnh sắc buốt của sương mù. Lyra, trong hình dạng con người khoác áo khoác dài, đứng lặng trên đỉnh tháp chuông cổ, đôi cánh trắng muốt vô hình rung lên khe khẽ dưới lớp áo tàng hình. Cô là Lyra, một Seraphim Hộ Vệ, và nhiệm vụ của cô là bảo vệ mục tiêu nhân loại đang ngủ yên dưới kia khỏi sự thao túng của bóng tối.
Đêm nay, Lyra cảm nhận được một luồng năng lượng bất thường. Không phải là sự nhiễu loạn thông thường của những Ác quỷ cấp thấp, mà là một lực hút nguy hiểm, cổ xưa và tinh vi đến mức làm chệch hướng cả la bàn linh hồn của cô.
Ánh trăng lạnh lẽo rọi xuống, Lyra xoay người lại.
Hắn đứng đó. Không cần phải hỏi, cô biết hắn là ai.
Hắn không mặc áo choàng, chỉ là một người đàn ông trưởng thành, cao lớn với chiếc áo sơ mi đen đơn giản, nhưng sự hiện diện của hắn lại làm bầu không khí trở nên nóng bỏng và ngột ngạt như thể lửa và băng chạm vào nhau. Khuôn mặt hắn góc cạnh, hoàn hảo đến tàn nhẫn, nhưng đôi mắt... đôi mắt hắn đen sâu thẳm như vực thẳm không đáy, và chúng đang nhìn thẳng vào Lyra.
"Seraphim," Kaelen lên tiếng, giọng nói trầm thấp và mượt mà như một bản nhạc cấm kỵ. Hắn chỉ cần gọi tên cô bằng chức danh đã khiến Lyra cảm thấy trần trụi. "Ngươi đã can thiệp vào công việc của ta. Ngươi biết điều đó là sai."
Lyra giữ vững sự thanh khiết trong ánh mắt, nhưng tim cô đang đập lạc nhịp một cách đáng báo động. "Lãnh Chúa Cám Dỗ. Ngươi đang cố gắng bẻ cong ý chí tự do. Đó là điều cấm kỵ."
Kaelen bước thêm một bước, khoảng cách giữa họ thu hẹp lại một cách nguy hiểm. Lyra cảm thấy năng lượng đen tối của hắn bao phủ lấy cô, không phải là sự đe dọa vũ lực, mà là sự cám dỗ mãnh liệt nhất.
"À," Kaelen cười nhẹ, một nụ cười khiến Lyra vô thức siết chặt bàn tay. "Ta chỉ đang dạy cho linh hồn kia biết thế nào là Khát Khao thôi. Đó là bản chất của họ, và cũng là bản chất của ngươi, Lyra."
Hắn dừng lại, cố tình nhấn mạnh tên cô bằng một sự thân mật không thể chấp nhận được.
"Ngươi nghĩ rằng mình trong sạch và xa cách, nhưng ngay lúc này, Lyra, ngươi đang khao khát điều gì đó mà cả Thiên Giới không bao giờ có thể cho ngươi: Mạo hiểm. Ngươi tò mò muốn biết cảm giác chạm vào lửa là như thế nào."
Lyra cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng, không phải do lạnh, mà do sự khiêu khích không lời của hắn. Cô biết cô phải xua đuổi hắn, phải chiến đấu, nhưng cơ thể cô như bị hấp thụ bởi từ trường đối nghịch.
"Ngươi nhầm lẫn," Lyra cố giữ giọng nói bình tĩnh.
"Không đâu," Kaelen khẽ lắc đầu, vẻ mặt vô cùng điềm tĩnh. Hắn đưa tay lên, một động tác chậm rãi và chủ ý, hướng về khuôn mặt cô. Lyra biết cô phải tránh đi, nhưng đôi chân cô như bị đóng băng.
Khi những ngón tay dài, ấm áp của hắn suýt chạm vào má cô—ngay tại nơi vòng hào quang vô hình của Thiên thần tỏa ra—Lyra cảm thấy như một vết nứt vừa xuất hiện trong lớp giáp bảo vệ tinh khiết của mình. Cảm giác bỏng rát và bản năng muốn nghiêng đầu vào lòng bàn tay hắn gần như chế ngự cô.
"Ta sẽ gặp lại ngươi," Kaelen thì thầm, giọng hắn chứa đựng một lời hứa, một lời nguyền rủa.
Hắn rút tay lại, nụ cười chiến thắng nở rộ. Lyra hít một hơi sâu, toàn thân run rẩy khi Kaelen tan vào bóng đêm.
Lyra đứng đó, một mình trên tháp chuông. Lần đầu tiên sau hàng thiên niên kỷ, cô cảm thấy sợ hãi. Không phải sợ hãi thất bại nhiệm vụ, mà là sợ hãi chính sự đồng lõa đang nảy mầm trong cô. Sự nguy hiểm của Kaelen không nằm ở quyền năng hủy diệt, mà nằm ở khả năng đánh thức những khao khát cấm kỵ bên trong Lyra.
Đây là điểm khởi đầu.